Biện pháp giữ sạch Vịnh Hạ Long – Phần 1

Tăng cường thêm nhà máy xử lý nước thải
Phải giữ gìn vịnh luôn trong sạch là nội dung mà UNESCO đã khuyến cáo ngay khi tổ chức này mới công nhận Vịnh Hạ Long là di sản thiên nhiên thế giới. Nhận thức được tầm quan trọng của môi trường bền vững trong phát triển kinh tế-xã hội, tỉnh Quảng Ninh đã có nhiều nỗ lực trong việc giữ gìn môi trường Vịnh Hạ Long trong sạch. Sự thách thức của nước thải. Một trong những hoạt động gây ô nhiễm môi trường Vịnh Hạ Long là nước thải sinh hoạt của các nhà nghỉ, khách sạn và của dân cư quanh vùng Vịnh. Lượng nước thải từ các nhà nghỉ, khách sạn và các hộ dân ở khu vực Bãi Cháy, chưa kể hàng ngàn ngư dân ăn ở, làm việc, sinh hoạt ngay trên các phươn tiện ở trên vịnh hàng ngày thải ra rất lớn. Toàn bộ nguồn nước này nếu không được xử lý trước khi thải ra thì chẳng bao lâu Vịnh Hạ Long sẽ bị ô nhiễm trầm trọng. Những nỗ lực bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long. Để hạn chế một phần tác hại gây ô nhiễm môi trường Vịnh Hạ Long, năm 1998, tỉnh Quảng Ninh đã đầu tư 11 tỷ đồng xây dựng hệ thống cống, bể lắng, bể ủ bùn, xây dựng 3 trạm bơm, lắp đặt hệ thống xử lý và lọc nước tại trung tâm khu du lịch Bãi Cháy. Trạm xục khí dung tích 700m3 được lắp đặt hai máy xục khí, mỗi máy có công suất 75KVA. Từ khu biệt thự Nhà Tròn đến trạm điện Bãi Cháy được xây dựng ba hệ thống cống: Một ở khu vực Khu biệt thự Nhà Tròn, một ở trước cửa khách sạn Vườn Đào và một ở trước cửa khách sạn Bưu Điện. Nước thải trong khu vực này được dẫn vào hệ thống cống ngang, cống dọc rồi dẫn vào cống chính chảy ra biển. Việc xử lý nước thải theo quy trình khép kín. Nước thải từ nơi thải ra được gom vào ba hệ thống cống chảy ra cửa cống. Tại mỗi cửa cống được xây dựng một trạm bơm, mỗi trạm bơm lắp hai máy bơm, mỗi máy công suất 75KVA, có một bể chứa dung tích khoảng 30m3. Tại đây các máy bơm bơm nước thải trở về bể chứa của trạm xử lý. Tại trạm xử lý, công nhân vận hành bơm khí CO2 có chứa vi sinh vào bể chứa rồi cho máy xục khí xục toàn bộ nước thải được bơm từ các trạm bơm về. Khi nước đã trong, công nhân dùng máy xác định nồng độ của nước, nếu đủ tiêu chuẩn nước sạch mới bơm vào hệ thống cống thải ra Vịnh.
Đinh Quận – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 21(342)2004

Thuốc Fucoidan mua ở đâu uy tín?

Số lượng người biết đến loại thuốc Fucoidan với nguồn gốc hoàn toàn tự nhiên từ tảo biển ngày càng tăng lên. Được biết đến là loại thần dược không những có thể ngăn chặn bệnh ung thư mà còn có thể làm sử dụng để chữa trị ung thư, Fucoidan đang được rất nhiều người tin tưởng và lựa chọn sử dụng. Với những công dụng tuyệt vời này, Fucoidan được bán với giá thành không hề "mềm" chút nào. Chính vì vậy, để đảm bảo an toàn cho chính bản thân mình, quý khách hàng cần lựa chọn được cơ sở kinh doanh loại thuốc có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, giá thành không quá cao so với mặt bằng sản phẩm. Trong bài viết này, chúng tôi xin đem đến một số thông tin xung quanh loại thuốc này và một số lời khuyên về các cơ sở kinh doanh Fucoidan. 
Công dụng của Fucoidan
Với nguồn gốc từ loại tảo biển tự nhiên, Fucoidan được coi là một loại thực phầm chức năng tốt cho sức khoẻ của con người. Fucoidan có thể giúp người sử dụng ngăn được một số loại cảm thông thường, tăng cường sức đề kháng cho họ. Ngoài ra, Fucoidan còn là một loại thuốc giúp trẻ hoá làn da, mang đến vẻ tươi mới cho làn da của bạn. Tuy nhiên, công dụng tuyệt vời nhất của loại thần dược này chính là ngăn ngừa ung thư và khả năng chữa trị ung thư. Sử dụng Fucoidan giúp chúng ta có thể ngăn ngừa sự phát sinh của các tế bào ung thư trong cơ thể. Không chỉ vậy, Fucoidan còn làm giảm sự phát triển và kích thích quá trình tự diệt của tế bào ung thư. Có một số lượng không nhỏ người bệnh sử dụng và thấy được tác dụng của nó. Tuy không thể khẳng định Fucoidan có thể điều trị tận gốc bệnh ung thư, nhưng đây cũng có thể sử dụng như là một phương pháp kết hợp điều trị. 
Trong trường hợp có nhu cầu sử dụng, chúng tôi khuyên bạn đọc nên đến các nhà thuốc để có được loại thuốc đạt chất lượng. Ngoài ra, còn có một số lựa chọn khác cho quý độc giả như: trang web bán hàng của Fucoidan, các cơ sở kinh doanh Fucoidan uy tín. Hiện nay, do nhiều người có nhu cầu mua loại thuốc này, đồng thời giá của nó rất cao, điều này có nghĩa là lợi nhuận nó đem lại là không hề nhỏ. Chính vì thế, có rất nhiều cơ sở kinh doanh đã bỏ qua vấn đề sức khỏe của con người để sản xuất ra loại Fucoidan “dởm” nhằm thu lợi nhuận. Những cơ sở này rất rinh vi trong cả khâu chế tạo và khâu đóng gói khiến cho việc phân biệt bằng mắt thường khó lòng mà đơn giản. Tuy nhiên, chúng ta có thể kiểm tra như sau: dược phẩm thật sẽ có dấu của bộ công an hoặc cục kiểm định còn loại giả thì không. Hãy thận trọng khi mua hàng để bảo vệ sức khỏe của bạn hoặc người thân trong gia đình.

Việt nam hấp dẫn bạn tôi

Đôi vợ chồng người Pháp bạn tôi mà tôi vẫn gọi người vợ là Elise và người chồng là Jacques vừa mới có chuyến du lịch Việt Nam lần thứ ba. Trong 10 ngày ở Việt Nam lần này, họ đi Hạ Long hai ngày, đảo Cát Bà hai ngày và ở Hà Nội sáu ngày. Do bận việc nên tôi chỉ có thể đưa họ đi thăm làng gốm Bát Tràng. Tôi mời họ đi ăn phở Thìn ở cạnh Hồ Gươm, một món ăn Việt Nam mà họ ưa thích ra mặt mỗi khi nhắc đến. Họ thích đồ gốm Việt Nam lắm nhưng chỉ dám mua rất ít chẳng hạ như bộ ấm pha trà vì việc gửi chúng theo máy bay chẳng lấy gì làm bảo đảm cả. Họ tâm sự với tôi: “Hàn gốm Việt Nam đẹp như vậy mà chẳng thấy bán ở Pháp, chỉ thấy đầy rẫy những hàng của Trung Quốc thôi”. Nhận xét này làm tôi suy nghĩ. Từ Bát Tràng về, chúng tôi đến thẳng nhà hàng Chả cá Lã Vọng nơi mà tôi đã đưa họ đến vào hai dịp gặp trước. Người Pháp rất thích các món ăn hải sản như tôm, cua cá. Trông thấy chảo cá cùng các gia vị được bày sẵn và gấp cho họ ăn trước. Tôi cảm thấy rất mãn nguyện khi nhìn họ ăn một cách ngon lành. Trong mấy ngày ở Hà Nội, tôi đã mời họ đến nhà ăn cơm. Muốn họ thích nhất vẫn là bún chả với thịt nướng và nem rán. Elise vừa ăn chiếc nem nóng dòn vừa xuýt xoa thành tiếng. Jacques thấy vợ có biểu hiện hơi thái quá nên đã tế nhị đưa mắt nhắc nhở. Elise hỏi tôi: “Chậu mua thịt thăn hay thịt mông để làm món chả xiên và chả viên mà ngon đến thế?”. Pha chút đùa vui, tôi vừa cười vừa nói: “Tớ mua loại thịt rẻ tiền nhất ấy”. Trong bữa, tôi mời họ nếm thử chén rượu quốc lủi nhưng họ chỉ nhấm nhấp vì đối với họ loại rượu này quá mạnh. Ăn cơm xong tôi mời họ ăn tráng miệng bánh nướng bánh dẻo cùng với nước trà. Tôi cảm nhận dường như họ không hưởng ứng lắm. Có lẽ người phương Tây không thích ăn món bếp, kể cả bánh chưng. Chỉ có trà mạn là được họ tấm tắc khen. Tôi đã mua tặng họ một cân loại ngon, ấy thế mà họ còn mua thêm với ý định mang về Pháp làm quà cho bạn bè. Thấy họ không thích bánh trung thu tôi lấy xoài ra mời, một loại hoa quả mà họ nói riêng và người Pháp nói chúng rất thích. Trong thời gian ở Việt Nam, họ tìm mua xoài tươi ở chợ, tìm uống nước xoài sinh tố ở quán. Chưa thỏa mãn, họ mua thêm 5 cân xoài mang về Pháp. Trước hôm về, tôi đưa họ đi mua ít quà tặng bạn bè, họ hàng thân thích. Lần này là lần thứ ba ở Việt Nam mà họ vẫn chọn những chiếc áo Ki – mô – nô, khăn quàng bằng lụa tơ tằm, những chiếc khăn trải bàn thêu tay, những chiếc túi thổ cẩm, một ít tượng gỗ, đồ khảm trai… Tranh lụa và tranh giấy đó là món quà duy nhất khác với những lần trước. Rồi ngày Elise và Jaques về nước cũng đã đến. Tất nhiên họ đi taxi ra sân bay nhưng họ nói với tôi là luôn thấy quyến luyến chiếc xích lô của Việt Nam. Họ tuyên bố với tôi với nét mặt rạng rỡ: “Sang năm 2003, bọn tớ lại sang thăm cậu, thăm Việt Nam, đất nước tươi đẹp lại rất mến khách”. Khi họ dứt lời tôi mới vỡ nhẽ: “À, họ coi mình là bạn thật là tốt, song đất nước, con người, hàng hóa và các món ăn Việt Nam chính là yếu tố thiết yếu để họ bỏ công đi lại nhiều lần đến thế.
Hoàng Hoa Mai-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Mứt sen trần Hà Nội

Một thời, mứt sen trần được xem là thứ quá ư sang trọng đến nỗi người ta chỉ dám nghĩ đến nhiều hơn là có được nó trên bàn trà đãi khách ngày Tết. Vậy, vì sao thứ mứt này lại quý như thế, và vì sao lại gọi là mứt sen trần?
Nguyên liệu làm ra loại mức này chính là hạt sen, nhưng đừng nghĩ hạt sen nào cũng giống với hạt sen nào. Mứt có ngon hay không, phải biết chọn loại nhân tròn, thứ hạt sen miền Bắc trồng ở các tỉnh Hải Hưng, Hà Tây, Hà Bắc… Nhưng làm thế nào để phân biệt được chất lượng khi hình dạng bên ngoài của hàng nghìn gói mứt giống nhau? Người sành, đành phải dùng cảm quan bằng vị giác vậy thôi. Mứt được làm bằng hạt sen Bắc thì bở, thơm đúng mùi sen, cắn sụt chân răng. Còn mứt được làm bằng hạt sen nơi khác thì sượng, hương vị hơi nồng. Vì khi nấu phải xử lý qua hóa chất để nhân sen mau chín. Do đó, không ngẫu nhiên, mà cũng hình thành hai thứ thành phầm mứt sen. Thứ gọi mứt sen trần có nghĩa chủ yếu là chỉ loại nhân sen đúng cách. Vị đường không bám bên ngoài, vì quá trình chế biến đường đã được tẩm lặn hết vào nguyên liệu. Thứ thành phẩm này, dĩ nhiên đắt gấp hai, ba lần. Vì hầu như nó vẫn hính là sen nguyên liệu. Mà một cân sen nguyên liệu thì đắt hơn một cân đường gấp bốn, năm lần. Còn thứ thành phẩm thứ hai, ngày xưa gọi là mứt bọc, bây giờ ảnh hưởng thói ăn chơi dung tục, liền được gọi tên là mứt sen ôm. Sở dĩ người ta sản xuất và bán nhiều loại mứt ôm này là vì có lợi thế hơn nhiều. Như trên đã nói cái giá đắt là tại sen nguyên liệu đắt hơn đường kính, đường cát trắng. Nếu làm cho hạt mứt ôm nặng lên nhờ đường, thì giá thành sẽ hạ đi ngay. Những tư liệu trên đây, tôi ghi chép được trong một lần đến tì hiểu, trò chuyện cùng cụ ông Nguyễn Vỹ, đã 75 tuổi, với cụ bà Ngô Thị Kỳ tuổi cũng đã 73 tuổi, là một trong những gia đình sản xuất mức sen trần có tiếng hiện nay ở Hà Nội chủ nhân của cửa hiệu Ninh Hương số 22 Hàng Điếu. Ở Hà Nội, phàm những địa chỉ sản xuất mứt sen có tiếng đều thuộc dân làng Nành, tức xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm. Chỉ duy nhất làng này là có nghề làm mứt sen truyền thống mà thôi. Nghề ấy bắt nguồn từ nghề làm thuốc Bắc từ lâu đời. Tuy nhiên do bao nỗi thăng trầm, biến thiên thời cuộc mãi gần đây mới lại được phục hồi. Ngay bản thân cụ Vỹ trước khi trở lại với nghề làm mứt sen hàng mấy chục năm cũng phải đã sống qua bằng bốn, năm nghề khác như cơ khí, thuộc da, làm hàng quân nhu, làm dép lốp, quay mì sợi… Cụ kể, cái nghề làm mứt sen này, khâu nào cũng khó và công phu. Ví như hạt sen già thì vỏ rất cứng, phải chặt làm sao để cái nhân không vỡ, hạt vẫn tròn vo, lại thông hết được tâm sưn, vì nếu chỉ gãy vương lại một chút thôi, thì mứt sẽ đắng. Xưa kia chỉ mình làng cụ sáng tạo ra cái nghề này. Còn khâu luộc lại phải luộc mấy lần, thời gian chừng nào độ lửa ra sao, cho hạt sen vừa chín tới, không nát, không sượng. Đến khâu vào đường cũng vậy. Đường tan ra và lặn hết vào sen, thì hạt mứt đẹp, hợp khẩu vị người sành ăn. Không được thế, sẽ bị nghi là mứt rởm. Hiện nay không kể những nơi rải rác, phố Hàng Điếu của Hà Nội, gần như đã hình thành phố mứt sen trần. giống nh phố thịt chó Nhật Tân, phố gà tần Cấm Chỉ, phô bia hơi Lý Thường Kiệt, Hàm Long… mong sao những gì đã được liệt vào hàng đặc sản của thủ đô dù phát triển đến đâu, xin các nhà sản xuất vẫn hãy giữ lấy nét tinh hoa Hà Nội.
Phương Thúy-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

2002 năm việt nam của đông á

Những dòng du khách quốc tế đổ vào Việt Nam trong những tháng cuối năm đã làm cho các khách sạn của Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Vũng Tàu, Nha Trang, Hạ Long, Huế… trở nên quá tải. Nguyên nhân của tình hình đã được xác định khi các chuyên gia có uy tín của thế giới nói rằng “Việt Nam là thiên đường mới của du lịch Đông Nam Á và thế giới” là điểm đến an toàn nhất ở châu Á – Thái Bình Dương. Nhưng không chỉ trong lĩnh vực du lịch và an ninh, môi trường kinh doanh tại Việt Nam cũng được đánh giá là nhất. Công ty tư vấn rủi ro chính trị kinh tế. Có trụ sở tại Hồng Kông, trong báo cáo về môi trường kinh doanh đưa ra mới đây đã nhận xét rằng chỉ số an toàn của Việt Nam còn cao hơn cả Hồng Kông, nơi được đánh giá là có độ an toàn kinh doanh hàng đầu tại châu Á và thế giới trong nhiều năm qua. Năm 2002 có thể là năm Việt Nam lên ngôi trên nhiều lĩnh vực và trở thành một bài học kinh nghiệm lớn cho khu vực và thế giới. Trong khi một số nước và tổ chức quốc tế cho rằng mấy năm gần đây, tốc độ cải cách của Việt nam có xu hướng chậm lại, thì có nhiều chuyên gia lại cho rằng cách đi của Việt Nam là sự kết hợp hài hòa giữa lợi ích của đất nước và xu hướng của thời đại, là cách tiếp cận hội nhập đáng để nhiều nước phải học tập. Nhận xét này dựa trên kinh nghiệm của nhiều mô hình tiến hành cải cách quá nhanh theo những gợi ý từ bên ngoài để rồi bị đổ vỡ không gượng dậy nổ, mà kinh điển là nước Argentina. Việt Nam đi những bước đi thận trọng và vững chắc để tránh được những vết xe đổ đầy rẫy trên thế giới, đặc biệt tại châu Á trong thời kỳ hậu khủng hoảng châu Á năm 1997 – 1998. Năm 2002 với mức tăng xấp xỉ là 7 phần trăm, Việt Nam là một trong 5 nước có tốc độ phát triển kinh tế cao nhất thế giới. Mức tăng này chưa phải là cao nhất trong quá trình phát triển của Việt Nam và thế giới, nhưng đạt được tốc độ này là hiếm có trong bối cảnh kinh tế toàn cầu đang ở trong thời kỳ trì trệ do các động lực kinh tế toàn cầu bị suy thoái khó khăn. Nhiều nước ở châu Á khi bước vào giai đoạn tăng trưởng bền vững mà sau này được thế giới đánh giá là những hiện tượng phát triển thần kỳ như Nhật Bản, các con rồng châu Á là Hàn Quốc, Singapore, Hồng Kông, Đài Loan nhiều khi cũng chỉ bắt đầu từ những mức được đánh giá tưởng như khiêm tốn như hiện nay Việt Nam đang được đánh giá.
Mua sắm ở Quảng Châu, Thẩm Quyền và Hồng Kông
Giá những chiếc va ly du lịch có khóa số ở đây rẻ hơn tại Việt Nam từ 175 tệ (nói thách là 280 tệ) đến 650 tệ (nói thách là 950 tệ). Muốn mua hàng lưu niệm mang phong cách Trung Hoa, bạn vào các khu di tích. Giá một chiếc quạt giấy lớn có vẽ tranh là 30 tệ nói thách là 200 tệ, tranh lụa thủy mặc giá là 25 tệ nói thách là 80 tệ, tranh giấy lớn giá 40 tệ đến 50 tệ nói thách là 100 tệ. Cùng một loại hàng, chất lượng như nhau, nhưng có khi bạn mua ở nơi này 15 tệ, chỗ gần đó chỉ bán là 10 tệ hoặc 8 tệ. Vì thế, tốt nhất đừng tỏ ra vội vàng khi mua hàng ở Trung Quốc!
Hồng Kông thiên đường mau sắm!
Thời gian một ngày một đêm ở Hồng Kông thật quá ngắn ngủi đối với khách du lịch. Muốn mua sắm ở Hồng Kông, bạn phải đến khu trung tâm Tsim sha Tsui đường Nathan và Granville, trên bán đảo Cửu Long, nơi có đủ các bộ sưu tập thời trang về quần áo, túi xách, đồng hồ, nữ trang giày và camera các loại… Nhiều cửa hiệu nổi tiếng của nhà Hermes, Lanvin, Christian Dior, Chanel, Gucci, Giogio Armani, Bossini, G.2000, U2… đều tập trung ở đây. Cách bày hàng thoáng, khách tha hồ lựa chọn và mặc thử, bán đúng giá niêm yết, hàng đẹp, chất lượng tốt. Thu hút đoàn chúng tôi nhiều nhất là các cửa hiệu bán quần áo của nhà Giorgio Armani. Áo pull đủ màu, đủ cỡ, giá từ 29 đô la hồng kong đến 5 đô la hồng kong cái (1 đô la hồng Kong bằng 1.448 Việt Nam). Quần Jean từ 120 Đô la hồng kong đến 160 hồng kong một cái. Ở trong các cửa hàng chuyên bán một nhãn hiệu có tiếng này, có thể trả tiền bằng đô la Mỹ, nhân viên bán hàng lịch sự, nói tiếng Anh giỏi và đều còn rất trẻ. Mua sắm ở chợ đêm Hồng kong trên đường Temple bán đảo Cửu long cũng rất thú vị… Chợ họp ngoài đường từ 6 giờ chiều đến nửa đêm. Bạn có thể mua được rất nhiều thứ ở đây: phong phú, nhất là các loại đồng hồ, áo pull jean, đồ thể thao, máy tính, với, váy lót, đồ lót, giày, túi xách… Chợ đàn bà trên đường Tung Choi cũng là một nét riêng đặc sắc ở bán đảo Cửu Long. Ở đây có tất cả đồ dùng cần thiết cho phụ nữ, họp mỗi ngày từ trưa đến 10 giờ 30 phút đêm. Khác với chợ trời ở Quảng Châu, Thẩm Quyến, giá hàng ở chợ trời Hồng Kong chỉ bớt chút ít hoặc bán đúng giá niêm yết. Như đồng hồ trẻ con ghi là 30 đến 35 đô la Hong kong, ba cái giá là 100 đô la Hong kong, cứ thế mà lựa khỏi trả giá! Cách buôn bán trật tự hơn, thời gian bán kéo dài hơn. Đường phố Hong Kong rất hẹp, người đi lại mua sắm rất tấp nập. Khi rời khỏi Hong Kong, chúng tôi vẫn đầy sự tiếc nuối vì chưa khám phá hết thiên đường mua sắm ở đây.
Nguyễn Chiến-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Hạnh phúc nhất là được đi nhiều

Hạnh phúc của người làm báo Du lịch là được đi nhiều. Nếu chỉ là đi xuyên núi, thăm các vùng đảo, hoặc du lịch biển thôi thì cũng chưa đủ. Tôi nhớ nhất chuyến đi công tác Phú Thọ, lần đi ấy tôi thấy nhiều người lọt thỏm trong chiếc xe khách chất đầy hàng đồ nhựa, xà phòng, dép nhựa…. trong đó có những túi hàng hóa quả đè cả lên người. Xe chật, cũng như một số người khác, tôi phải đứng một chân, đung đưa một chân mà vẫn cứ lo làm sao giữ máy ảnh, máy ghi âm thật an toàn. Trên xe khách tôi được nghe nhiều chuyện buôn bán dọc đường, chuyện thua lỗ, chuyện bỏ vợ của anh tài xế, chuyện bỏ quê lên Hà Nội làm osin rồi phải trở về quê…. Xuống xe, mệt lử, nhưng máu nghề nghiệp bắt tôi vẫn phải ghi chép. Lần đó tôi ở một khách sạn gần nhà máy giấy Bãi Bằng. Đêm mùa đông, một mình một dãy phòng nghe lá rụng trên núi cũng thấy sợ. Tôi thức viết bài đến sáng rồi thuê xe ôm đi chợ Núi Sáng, chợ Then. Nhờ có anh lái xe ôm một hướng dẫn viên du lịch của làng mà tôi được đi một vùng trung du rộng lớn: chùa Chuông, chợ vùng cao heo hút của làng bản vắng người… Được thấy mình lẫn với cọ, với núi rừng trung du với những người lao động nghèo khó nhưng tốt bụng và chân thành, được một mình một con đò qua sông Lô rộng lớn và thấy mình thật là bé nhỏ trước thiên nhiên hùng vĩ. Sau này, vị giám đốc khách sạn ở thị trấn Phong Châu cho hay: “Hồi ấy, nếu không vội thì ở đây là đất tiểu thuyết văn học cho chị viết”. Tôi thật sự xúc động và cảm ơn ông giám đốc khách sạn đã ân cần và hiếu khách, hiểu biết mà giản dị. Chính ông, giám đốc khách sạn này là hướng dẫn viên du lịch cho tôi, giúp tôi thuê xem ôm để có chuyến đi ngoạn mục và hiểu biết thêm về du lịch văn hóa ở Phú Thọ.
Kỷ niệm 5 năm ngày báo du lịch ra số đầu tiên ngày 5 tháng 1 năm 1998 đến ngày 5 tháng 1 năm 2003.
Một ngày thứ tư của Báo Du lịch. Ngoài phóng viên, những người thường có tên trên mặt báo thì đằng sau họ là những nhân vật thầm lặng nhưng không thể thiếu trong quy trình làm báo Du lịch. Họ chính là biên tập viên, thư ký tòa soạn, nhân viên kỹ thuật, nhân viên đánh máy… những người luôn làm việc cật lực, năng suất, chất lượng để Báo Du lịch kịp thời đến được tay bạn đọc. Dưới đây là một số hình ảnh về công việc của họ trong ngày thứ tư hàng tuần, ngày làm việc cao điểm để ra báo.
Ăn ở Sài Gòn
Có thể nói, chưa lúc nào Sài Gòn có nhiều quán ăn và nhiều thực khách như hiện nay. Và có lẽ cũng chẳng nơi nào trên cả nước có thể sánh với Sài Gòn về chuyện ăn. Từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến tối… lúc nào cũng có thể thấy thiên hạ ăn. Nếu loại trừ những nhà hàng sang trọng, nhưng quán ăn đặc sản, quán nhậu…. mà chỉ kể tên và địa chỉ của những quán ăn hiện tại có tại Sài Gòn thôi cũng mất hết hai trang báo khổ lớn như chơi! Nhớ lại cái thời mà từ thịt, cá, gạo cho đến cục xà phòng, cây kem đánh răng… nói chung là tất tần tật mọi thứ vật phẩm, vật dụng, nhu yếu phẩm đều được phân phối theo chế độ thì ăn cũng vậy. Những hàng quán tư nhân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc ấy nếu quá ngán cơm nhà hoặc bất mãn với những bữa cơm tập thể ở cơ quan, xí nghiệp… người ta chỉ có thể tìm lấy, miếng ngon vật lạ ở những nơi có treo bảng như Cửa hàng ăn uống số…., Điểm phục vụ ăn uống số…. Nói là đi tìm miếng ngon vật lạ, nhưng phải xếp hàng mua phiếu không bao giờ có chuyện ăn trước trả sau, mua phiếu xong thì phải lại quầy để trình phiếu, và tự bừng bê thức ăn đến bàn. Với tình hình cung hiếm cầu tăng, thì đừng có tơ tưởng đến chuyện làm thượng đế ở thời điểm ấy. Tiền trả rồi, cơm còn sống, nước lèo nguội, đũa bẩn, nữa gãy hoặc rau muống sống lơ có dính vài con sâu còn sống nhăn… thì cũng phải ràng mà chịu. Không ăn thì có quyền đi ra, nóng nảy hoặc muốn phát huy tinh thần làm chủ tập thể cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Song khi Sài Gòn chuyển mình những bữa cươm của thời khủng hoảng lùi về quá khứ không còn cảnh phân phối nhu yếu phẩm với hai người một cục xà phòng, cô thủ quỹ và anh thủ kho cung một cái khăn lông hoặc hai bộ râu mọc dày như rễ tre nhận chung một cái lưỡi lam… thì những cửa hàng ăn uống cũng dần dàn gỡ bảng hiệu. Hủ tiếu Hồng Phát, bún bò Bùi Thị Xuân, bánh cuốn Hải Nam, phở Bình,… lần lượt mọc lên như những tại nấm đầu tiên mọc lên sau cơn mưa đầu mùa, báo hiệu sự cáo chung cửa cơn hạn bao cấp!. Thật ra, Sài Gòn chẳng có món ăn nào là chuyện riêng mình cả, nhưng lại là nơi quy tụ hầu như tất cả các món ăn, các kiểu ăn ở khắp mọi miền đất nước và của cả một số nước trên thế giới. Mì thì mì Tiều – Triều Châu, mì vịt tiềm, mì quảng – Quảng Nam. Hủ tiếu thì đủ cả hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu Nam Vang. Bánh canh thì có bành canh Huế, bánh canh Nam. Lẩu thì cơ man: lẩu mắm, lẩu thập cẩm, lẩu bò, lẩu dê… Chỉ một món kem đã quá đông đúc chủng loại và quốc tịch rồi như Kem dừa, kem chocolate, kem trái cây, kem Mỹ, kem Ý, kem Pháp… Chỉ riêng món ăn xuất xứ từ Huế, người sành ăn bình dân, không ai không biết các quán bò Huế ở đường Bùi Thị Xuân, Nguyễn Cư Trinh – quận 1, Cao Thắng, Nguyễn Thiện Thuật. Trần Quang Diệu quận 3, Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận… Mặc dù được xem là món ăn bình dân, nhưng trên thực tế một số quán tính tiền chẳng bình dân tí nào. Thường một tô bún bò ở những quán bình đân giá chỉ dao động là từ 3 nghìn đồng đến 5 nghìn đồng, nhưng nếu kéo ghế ở những quán sang trọng một tí, giá có thể được đẩy lên trên 10 nghìn đồng một tô. Ngự Bình, Huế, Hương Bình… là những quán điển hình về chỗ ngồi lịch sự, không khí thoáng mát vào mùa hè, ấm áp vào mùa mưa… nhưng gái cả thì chẳng thấy thoáng mát và ấm áp tí nào cả.
Hoàng Việt Hằng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Cần chú trọng đào tạo nguồn nhân lực đủ sức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ mới

Công ty Dịch vụ du lịch Bến Thành là một trong những đơn vị làm ăn có hiệu quả của ngành du lịch Thành phố Hồ Chí Minh, Công ty đã không ngừng nâng cao uy tín của thương hiệu Bến Thành Tourist trên thị trường du lịch trong nước và quốc tế. Trước thềm năm mới, phóng viên Báo Du lịch đã phỏng vấn ông Thân Hải Thanh giám đốc Công ty về những vấn đề nhân lực, đầu tư… Thưa ông năm qua với sự ra đời của nhiều công ty lữ hành đã khiến cho sự cạnh tranh trên thị trường du lịch ngày càng thêm quyết liệt. Vậy mà nhiều người cho rằng, với uy tín, kinh nghiệm, cùng với đội ngũ công nhân viên làm du lịch chuyên nghiệp, Bến Thành Tourist đã gặt hái được nhiều thành công? Mặc dù năm qua có nhiều công ty lữ hành ra đời, sức cạnh tranh ngày càng quyết liệt hơn nhưng nói chung khách của Bến Thành Tourist vẫn ổn định và tăng hơn năm ngoái. Trong đó khả năng 19 phần trăm, khách Inbound tăng 20 phần trăm, Outbound tăng 25 phần trăm, công suất buồng, phòng khách sạn đạt 80 phần trăm, nhà hàng doanh thu tăng cao, lợi nhuận tăng 15 phần trăm, tài chính lành mạnh, các chỉ tiêu vượt mức. Bên cạnh đó, năm nay chúng tôi còn mở rộng thêm thị trường mới đó là khách Nhật tăng 35 phần trăm. Đầu tư đào tạo nguồn nhân lực và xây dựng cơ sở vật chất là một trong những mục tiêu của chiến lược phát triển du lịch 2001 – 2010 theo quyết định của Thủ tướng chính phủ vừa được triển khai, là một trong những đơn vị hàng đầu của ngành du lịch, Bến Thành Tourist đã triển khai vấn đề này như thế nào? Nguồn nhân lực là yếu tố quan trọng để thể hiện thắng lợi các mục tiêu đã đề ra. Vì vậy theo tôi cần chú trọng đào tạo nguồn nhân lực đủ sức đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ mới. Bên cạnh đó cũng cần có chế độ đãi ngộ thích đáng để khuyến khích được người giỏi, thu hút được nhân tài. Mặc khác cơ sở vật chất phục vụ cho khách du lịch cũng cần được đầu tư đúng mức, triển khai chiến lược phát triển du lịch theo quyết định của Thủ tướng Chính phủ, Bến Thành Tourist chúng tôi đã chủ động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực, có trình độ đạo đức tốt, năng động trong công tác… về cơ sở vật chất, chúng tôi đang triển khai liên doanh đầu tư xây dựng khách sạn Bến Thành – Phú Xuân tại Huế trên cơ sở khách sạn Ngô Quyền với 120 phòng giá trị đầu tư là 65 tỷ đồng, liên doanh xây dựng khách sạn với nước ngoài tại Đà Nẵng với 120 phòng giá trị đầu tư là 108 tỷ đồng, ngoài ra chúng tôi còn tham gia tuyên truyền quảng bá các sản phẩm du lịch trong và ngoài nước. Vì sao ông lại chọn khu vực miền Trung để đầu tư? Khu vực miền trung được xác định là vùng du lịch trọng điểm. Mặt khác khách của Bến Thành Tourist đi miền Trung cũng rất nhiều. Có thị trường nguồn khách nên Công ty chúng tôi đã quyết định chọn khu vực miền Trung để đầu tư. Xin cảm ơn ông Chúc công ty một năm mới thành đạt.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 47(212) năm 2001

Cần xử lý nghiêm

Lỗi không đội mũ bảo hiểm
Tính đến tháng 3 năm 2004, cả nước đã đăng ký và quản lý 11.789.131 xe mô tô, xe máy. Đây là loại phương tiện giao thông thông dụng, có tính cơ động cao và đáp ứng được nhu cầu đi lại của nhiều đối tượng. Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, mô tô và xe máy cũng là loại phương tiện rất dễ gây ra tai nạn giao thông và khi tai nạn xảy ra, người điều khiển và ngồi trên xe thường bị tổn thương, nhất là chấn thương sọ não. Hàng năm, tai nạn do mô tô xe máy gây ra luôn chiếm tỷ lệ trên, dưới 70 phần trăm tổng số vụ tai nạn giao thông đường bộ, cả nước. Năm 2003, xảy ra 19.852 vụ tai nạn giao thông đường bộ, chết 11.319 người bị thương 20.400 người, quý I năm 2004, xảy ra 4.834 vụ, chết 3.164 người, bị thương là 4.673 người, có tới 74 phần trăm số vụ do người điều khiển mô tô, xe máy không chấp hành đúng các quy định về an toàn giao thông gây ra. Hiện chưa có báo cáo thống kê đầy đủ về chấn thương sọ não do tai nạn mô tô, xe máy trong phạm vi toàn quốc nhưng những số liệu ở Bệnh viện Việt – Đức – Hà Nội cũng cho chúng ta thấy mức độ thiệt hại của tai nạn khi đi xe máy không đội mũ bảo hiểm. Tại bệnh viện Việt – Đức năm 2000 tiếp nhận 13.723 ca cấp cứu tai nạn giao thông, trong đó 4.295 người bị chấn thương sọ não và phải mổ 1.083 người. Chi phí trực tiếp cho một ca mổ chấn thương sọ não trung bình là 8,5 triệu đồng, tổng chi phí cho việc cứu chữa nạn nhân do tai nạn giao thông lên đến trên 4 tỷ đồng chiếm 1 phần 5 chi phí của bệnh viện. Do mức độ thiệt hại về sức khỏe, tính mạng con người do tai nạn giao thông gây ra, ngay từ năm 1995 Chính phủ đã quy định, việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi đi mô tô, xe máy. Tuy nhiên, do chưa có chế tài xử phạt vi phạm này nên không thực hiện được. Để hạn chế thiệt hại về người do tai nạn giao thông gây ra, luật giao thông đường bộ có hiệu lực từ năm 2002 đã giao Chính phủ quy định bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi đi trên mô tô, xe máy. Nghị định số 15/2003/NĐ-CP ngày 19 tháng 2 năm 2003 của Chính phủ quy định xử phạt về giao thông đường bộ, tài khoản 1 điều 10 đã quy định: “Cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 10 nghìn đồng đến 20 nghìn đồng đối với người điều khiển, người ngồi trên mô tô, xe máy không đội mũ bảo hiểm trên đường quy định phải đội mũ bảo hiểm”. Tất nhiên, có lẽ chế tài xử phạt với lỗi vi phạm này quá nhẹ đến nỗi có người sẵn sàng nộp phạt 15 nghìn đồng còn hơn là phải đội mũ bảo hiểm hoặc cảnh sát giao thông còn nhẹ tay với lỗi này cho nên hiện nay trên các tuyến quốc lộ chỉ có khoảng 20 phần trăm đến 30 phần trăm số người đi mô tô, xe máy đội mũ bảo hiểm. Để hiệu lực pháp luật được thực thi nghiêm túc và giảm thiểu thiệt hại về người khi tai nạn xảy ra, nâng cao ý thức của người dân, lực lượng cảnh sát giao thông cần tập trung kiểm tra xử lý lỗi này và đề nghị Nhà nước bổ sung biện pháp giữ xe không cho tiếp tục hành trình, ít nhất một ngày để răn đe, giáo dục chung. Thử nghĩ xử lý nghiêm nhưng nhằm bảo vệ tính mạng người dân, chắc chắn sẽ được dư luận nhân dân ủng hộ.
Nơi đâu tôi cũng có những nụ cười
Skari Benta là một vận động viên trượt tuyết người Na Uy. Còn giành được nhiều thành tích trong các cuộc thi tại Na Uy, các kỳ thế vận hội Olympic và giải vô địch thế giới. Vừa quyết định dừng sự nghiệp đầy vinh quang của mình, chị đã cùng chồng thực hiện chuyến du lịch vòng quanh thế giới và Việt Nam, chính là điểm mà chị đã dừng chân lâu nhất.
Chị đã lên kế hoạch cho chuyến đi thế nào?
Chuyến du lịch của chúng tôi khởi hành vào ngày 20 tháng 10 năm 2003, dự định kéo dài một tháng, đi qua 20 quốc gia, điểm đầu từ nước Brazil và sẽ kết thúc ở Trung Quốc. Những điểm du lịch nào chị ấn tượng nhất. Bolivia, đảo Cook của nước Pháp, và đặc biệt Việt Nam. Chính vì thế mà chúng tôi quyết định ở lại đây 3 tuần liền, trong những nơi khác tôi chỉ ở từ 3 ngày đến 4 ngày. Vì sao Việt Nam lại gây ấn tượng mạnh với chị như vậy? Cả hai vợ chồng tôi có chung một cảm giác và bất ngờ vùng đất nhiệt đới này. Đó cũng làm tôi nhận những niềm vui lặng lẽ ngọt ngào. Việt Nam, luôn tấp nập, nhà cửa xinh xắn và gần gũi, đâu đâu cũng có cửa hàng, quán xá. Đặc biệt tôi rất thích cảnh chợ nổi ở Đồng Bằng Sông Cửu Long với thuyền bè ra vào như mắc cửi. Hoa quả ở đây thật phong phú, thứ gì cũng ngon, lại rẻ nữa. Tôi ăn xoài, bưởi không biết chán.
Chị đã đến những nơi nào ở Việt Nam?
Chúng tôi đã đến Thành phố Hồ Chí Minh, tắm biển Vũng Tàu, lặn biển Nha Trang, tham quan phố cổ Hội An, du thuyền trên Vịnh Hạ Long rồi quay về Hà Nội. Tại Hà Nội, tôi được xem múa rối nước. Rất độc đáo, sinh động. Chị có gặp điều gì bất trắc khi du lịch ở Việt Nam không? Ban đầu tôi không dám đeo đồ trang sức, nhưng rồi nỗi ám ảnh ấy nhanh chóng biến mất vì ở đâu chúng tôi cũng gặp những nụ cười niềm nở và sự giúp đỡ tận tình của người dân địa phương. Họ thật gần gũi và tự nhiên. Tôi đi đã nhiều nơi, nhưng hiếm có ở đâu cho tôi cảm giác yên ổn như những ngày vừa qua ở đất nước yên ổn như những ngày vừa qua ở đất nước các bạn. Theo chị, Việt Nam nên làm gì để có thể thu hút du khách châu u? Việt Nam có nhiều bãi biển đẹp và sông dài nên có thể phát triển các môn thể thao tầm cỡ quốc tế. Các bạn cũng nên phát triển ngoại hình du lịch sinh thái. Những cánh đồng lúa và những lũy tre làng luôn tiềm ẩn những thú vui bất ngờ. Tôi nghe nói ở miền trung các bạn có các tuor du lịch làm nông dân một ngày, chắc là lần đến sau tôi phải thử làm sao. Ngoài ra, giá sinh hoạt tại Việt Nam rất rẻ cũng là thế mạnh của các bạn. Xin cảm ơn chị và chú cho chuyến đi của chị đẹp.
Tuấn Đức-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(338)2004.

Cháy rừng đầu nguồn, rừng đặc dụng ở sóc sơn

Hầu hết là do cố tình đốt?
Với diện tích trên 6 nghìn héc ta rừng, Sóc Sơn – Hà Nội, đang là địa phương có tiềm năng to lớn để phát triển loại hình du lịch sinh thái. Nhưng giờ đây Sóc Sơn cũng đang đối mặt với những vụ cháy rừng không kém phần dữ dội.
Rừng cháy do đâu?
Chúng tôi có mặt tại xã Minh Trí, một trong những xã vùng sâu vùng xa nhất của huyện Sóc Sơn – Hà Nội. Ở đầu thôn Minh Tân là một tấm bảng lớn đề “Rừng đầu nguồn hồi sinh. Cấm đốt lửa gây cháy rừng… Tổ chức, cá nhân vi phạm sẽ bị xử lý theo pháp luât”. Nhưng đi sâu vào bên trong chúng tôi dễ dàng nhận thấy những vạt rừng cháy nham nhở khắp nơi. Một người dân, anh T.B xóm Minh Tân nói: theo tôi biết, các vụ cháy ở đây đều có dấu hiệu của con người. Ngoài chuyện vô ý gây cháy khi đốt ong, vứt tàn thuốc… nhiều vụ là do cố tình. Chị N.T.H nói rõ hơn nhiều chủ rừng tuy đã nhận chăm sóc rừng nhưng chính họ lại là người đốt rừng vì muốn có cơ trồng những cây khác có lợi nhuận cao hơn. “Không loại trừ khả năng người ta đốt rừng để dần biến đất rừng thành đất trang trại. Ở khu vực này hiện nay đang có một số người nhiều tiền từ thành phố đổ về mua đất lập trang trại để kinh donh du lịch sinh thái, chị H cho biết. Chị Nguyễn Thị Hằng, một chủ quán nước tại khu vực đền Sóc Sơn – Hà Nội nói: Nhiều khi khách du lịch hút thuốc dùng lửa vô ý gây cháy. Chính tôi là người chứng kiến vài trường hợp như thế. Theo quản lý rừng huyện sóc Sơn, mùa khô 2003 – 2004 trên địa bàn toàn huyện xảy ra 9 vụ cháy rừng với diện tích là trên 40 héc ta. Riêng từ đầu năm tới nay đã xảy ra 4 vụ cháy rừng trong đó tại xã Minh Trí, hai quả đồi diện tích khoảng 10 héc ta đã bị thiêu rụi hoàn toàn và dấu hiệu tại hiện trường cho thấy vụ cháy này có sự sắp đặt của một số kẻ xấu và công an điều tra đã vào cuộc.
Nhiều thày rừng vẫn cháy
Ông Nguyễn Văn Khái, phó hạt kiểm lâm Sóc Sơn – Hà Nội nói: hạt chúng tôi bây giờ đã chuyển sang chịu sự quản lý của Chi cục Kiểm lâm Thành phố Hà Nội, kiểm lâm là cơ quan kiểm tra giám sát việc thi hành bảo vệ, phát triển rừng. Bây giờ rừng, đã có chủ. Về các vụ cháy chúng tôi chỉ làm công tác hướng dẫn tuyên truyền nhắc nhở. Về con số các vụ cháy chúng tôi không nắm được, các anh sang hỏi ban quản lý rừng huyện Sóc Sơn – Hà Nội. Nhưng tôi có thể khẳng định rằng các vụ cháy rừng đều do con người gây nên. Trong 4 vụ cháy rừng, 3 vụ cháy rừng xảy ra trên núi cao không xác minh được đối tượng gây cháy rừng. Ông Tạ Văn Chiêm, Trưởng ban quản lý rừng huyện sóc Sơn nói rừng ở huyện Sóc Sơn – Hà Nội có 3 dạng rừng phòng hộ, rừng đặc dụng và rừng sản xuất. Rừng đặc dụng chủ yếu phục vụ nhu cầu cảnh quan các khu du lịch trong huyện Sóc Sơn – Hà Nội cũng xác định đưa vào loại rừng này để phát triển du lịch sinh thái. Đây là một hướng đi táo bạo, tuy nhiên rừng đã được giao đến từng hội dân chăm sóc và cái khó là dung hòa được quyền lợi của người chủ rừng và yêu cầu phát triển du lịch. Ở cơ sở việc quản lý trước hết thuộc về quản lý nhà nước cấp xã. Một thực tế là việc quy hoạch rừng ở Sóc Sơn – Hà Nội vẫn tồn tại nhiều vấn đề và chúng tôi đang đề nghị điều chỉnh quy hoạch. Nhưng việc sử dụng đất rừng ở Sóc Sơn – Hà Nội có đúng quy chế, đúng mục đích, quy hoạch hay không theo chúng tôi còn nhiều việc phải bàn. Theo quan sát của phóng viên, ở một số xã của huyện Sóc Sơn – Hà Nội đang diễn ra tình trạng chuyển nhượng rầm rộ đất rừng, kể cả rừng đầu nguồn thành đất thổ cư bất hợp pháp và không thể loại trừ khả năng rừng bị cố tình đốt toàn bộ các vụ cháy đều xảy ra vào lúc 5 giờ đến 6 giờ tối hoặc là đêm. Phải chăng người ta làm vậy để hợp thức hóa việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất?
Quảng Anh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(338)2004.

Tại sao rùa cõng hạc?

Tại một số ngôi chùa, đền, miếu của nước ta thường thấy hình ảnh con hạc đứng trên lưng con rùa, còn gọi là rùa cõng hạc. Chúng thường được đúc bằng đồng để làm đồ thờ hoặc đặt ở những nơi trang trọng. Vào khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Hà Nội , ta thấy hai bên bàn thờ Chu Văn An, trong nhà Bái Đường có một đôi hạc đứng trên lưng rùa cao quá đầu người. Nhiều hướng dẫn viên du lịch đưa khách đến đây, khi được khách hỏi về ý nghĩa hoặc câu chuyện liên quan đến rùa cõng hạc, thường lúng túng bởi không có câu trả lời chuẩn xác. Nhiều người cố gắng đi tìm ý nghĩa đích thực của vấn đề này, nhưng đến nay vẫn chưa có ý kiến khẳng định chính thức. Tuy nhiên có một số lý giải mang tính suy luận dựa trên ý nghĩa, nội dung của di tích, đồng thời có nhiều nét phù hợp với triết lý, tâm linh của văn hóa dân gian Việt Nam nên chúng tôi xin được nêu ra. Trước hết hạc là con vật của đạo giáo, được coi là loài chim quý hiếm, tượng trưng cho phong cách thần tiên, ở đâu có con hạc là ở đó có Tiên. Con rùa là loài bò sát lưỡng cư, tuổi thọ cao, tượng trưng cho sự trường tồn, bất diệt. Đôi hạc đứng trên lưng rùa ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Hà Nội được xác định có từ khoảng thế kỷ thứ XVII. Theo các dòng chữ để lại trên đó thì đây là đồ cúng tiến để thờ tự trong Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Hà Nội. Việc trong dân gian có hình tượng hạc đứng trên lưng con rùa, được giải thích là biểu hiện của sự hài hòa giữa trời và đất, giữa âm và dương. Sự hài hòa đó khiến cho thế giới của sự sống tồn tại và phát triển tốt đẹp. Một ý kiến khác cho rằng đôi hạc đứng trên lưng rùa có ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Hà Nội mang ý nghĩa cao đẹp của nền giáo dục Nho học. Hạc tượng trưng cho sự thanh cao, sự may mắn, trí tuệ. Rùa biểu hiện cho sự trường tồn, vĩnh cửu. Rùa cõng hạc chính là sự tôn vinh cái đẹp, cái trí tuệ, cái tinh túy, thanh cao… Cái ẩn ý đầy tính triết lý đó là như muốn nhắn nhủ mọi người hãy đề cao sự học để mà tu nhân, tích đức. Có người lại đưa ra lời giải thích trên cơ sở câu chuyện dân gian nói về tình bạn giữa rùa và hạc. Rùa đại diện cho loài vật sống dưới nước, biết bơi. Hạc đại diện cho loài vật sống trên cạn, biết bay. Khi trời làm mưa lũ ngập úng cả một vùng rộng lớn, hạc không thể sống dưới nước được nên rùa đã giúp hạc vượt qua sóng nước để đến nơi khô ráo. Rồi đến ngày trời làm hạn hán. Rùa lại được Hạc giúp đưa đến vùng có nước. Rùa cõng Hạc như mô tả một phần câu chuyện ca ngợi lòng chung thủy và sự tương trợ giúp đỡ lẫn nhau trong những lúc khó khăn, hoạn nạn giữa những người bạn… Những cách giải thích trên đây chưa phải là tất cả và chỉ có tính suy diễn. Thật ra, để giải thích vấn đề này, không nhất thiết cứ phải đi đến tận cùng của xuất xứ. Những giá trị vật chất của di tích bao giờ cũng chứa đựng yếu tố tâm linh. Dù nhiều hay ít, chúng đều mang những giá trị về tinh thần và luôn luôn hấp dẫn bởi tính huyền bí đậm chất dân gian. Vì vậy nên chăng chúng ta hãy tôn trọng bản chất tâm linh của di tích, chấp nhận những lý giải theo cách khác nhau tất nhiên phải có logic và phù hợp với nội dung của di tích. Sự bí ẩn luôn luôn kích thích khả năng khám phá và hứa hẹn nhiều điều kỳ thú. Đó cũng là một phần của văn hóa dân gian.
Hang Trinh nữ
Hang Trinh nữ còn gọi là hang Luồn nằm ẩn mình trong dây núi Đầm Khánh ở bên bờ sông Bôi. Hang có địa vực khá rộng bao gồm các xã Đồng Tâm, Yên Bồng và thị trấn Chi Nê thuộc huyện Lạc Thủy, tỉnh Hòa Bình. Phía ngoài cửa hang Trinh Nữ là các khối nhũ khỏe khoắn vươn dài vững chắc như các chàng lực sĩ đừng bảo vệ cho hang. Lòng hang uốn lượn quanh co, đoạn thì hẹp như một dòng suối, có đoạn thì rộng như một dòng sông. Hai bên bờ và trên vòm hang phô diễn một triển lãm tranh tượng bằng nhũ đá, có vùng nhũ đá tạo nên một tổ hợp tượng đá, chia làm hai lớp, lớp trên là quần tiên, vũ nữ đang múa trong hội bàn đào, lớp dưới là quan lại triều đình đang chăm chú ngắm xem vũ điệu của đá… Sâu trong hang không khí càng mát mẻ, nước từ các khối nhũ rỏ xuống, nơi thì tí tách, nơi thì rào rạt như mưa đầu hạ, hòa thành bản nhạc giao hưởng dài bất tận. Vào tới giữa hang, vách hang như cố tình trải rộng để tạo ra bên bờ dòng suối một bãi tắm tuyệt đẹp. Hiện Chi nhánh Công ty Khách sạn Phương Lâm Hòa Bình, tại 154 Phố Vọng – Hà Nội đang có chuyến đi Hà Nội – Lạc Thủy hang Trinh Nữ – Kim Bôi – Nhà máy thủy điện Hòa Bình 2 ngày 1 đêm với giá từ 343 nghìn đồng đến 388 nghìn đồng trên một người cho tuor 8 người đến 13 người và từ 262 nghìn đồng đến 307 nghìn đồng cho một người cho tuor từ 14 đến 23 người.
Bùi Hoàng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 47(212)2001.