Chiến dịch vệ sinh đường lên đỉnh núi Sam

Hưởng ứng ngày môi trường thế giới 5/6 và phát động phong trào giữ gìn môi trường sạch đẹp ở khu du lịch núi Sam (Châu Đốc), cuối tháng 5 vừa qua, khách sạn Victoria Châu Đốc đã tổ chức chiến dịch vệ sinh đường len đỉnh núi Sam. Chiến dịch năm nay huy động được 400 tình nguyện viên gồm nhân viên khách sạn, học sinh, sinh viên và dân cư sống quanh chân núi tham gia sữa chữa và lắp đặt mới những thùng chứa rác dọc đường lên núi, đồng thời nhặt rác ở những khu vực thường tập trung khách du lịch. Được biết chiến dịch làm sạch đẹp núi Sam năm nay nhận được nhiều hỗ trợ từ các đơn vị lớn như công ty nước giải khát Coca Cola, nước suối La Vie và bia Tiger. 

Đọc tiếp Chiến dịch vệ sinh đường lên đỉnh núi Sam

Ưu điểm của việc sử dụng bồn cầu treo tường Toto

Bồn cầu treo tường thương hiệu ToTo là một thiết bị vệ sinh cao cấp, được biết đến bởi thương hiệu nổi tiếng trên thị trường Việt Nam và quốc tế. Với thiết kế hiện đại, nhỏ gọn, bồn cầu ToTo phù hợp với những kiểu phòng tắm, phòng vệ sinh có diện tích nhỏ hẹp, nhưng lại cho một không gian sang trọng. 
 

Đọc tiếp Ưu điểm của việc sử dụng bồn cầu treo tường Toto

GỢI Ý LỰA CHỌN QUẦN ÁO VÀ GIÀY CHO DÂN PHƯỢT

GỢI Ý LỰA CHỌN QUẦN ÁO VÀ GIÀY CHO DÂN PHƯỢT

Trào lưu phượt đã ngày càng phổ biến và phát triển rộng đối với giới trẻ Việt Nam. Khi đi phượt, phượt thủ sẽ có cơ hội được tìm tòi, trải nghiệm nhiều hơn về những vùng đất mới, phong tục, tập quán mới, những khám phá mới, tuy nhiên, bên cạnh đó những chuyến đi này cũng là một hình thức khá mạo hiểm và nhiều rủi ro. Đọc tiếp GỢI Ý LỰA CHỌN QUẦN ÁO VÀ GIÀY CHO DÂN PHƯỢT

Biện pháp giữ sạch Vịnh Hạ Long – Phần 2

Như vậy để có được nguồn nước sạch thải ra Vịnh Hạ Long là cả một quy trình rất phức tạp và tốn kém. Ông Trần Xuân Miễn, Đội trưởng Đội quản lý Môi trường Đô thị khu vực phía Tây thành phố Hạ Long cho biết, trạm xử lý nước thải của Quảng Ninh hiện có quy mô vào loại lớn nhất so với các tỉnh, thành phố khu vực phía Bắc. Công suất thiết kế của trạm là 2.500m3/ngày-đêm. Trạm được biên chế 15 cán bộ, công nhân viên, gồm 5 kỹ sư, 1 trung cấp và 9 công nhân vận hanh máy, tương đương cỡ phân xưởng của một nhà máy. Từ ngày trạm đi vào hoạt động đã có nhiều đoàn của nhiều tỉnh, thành phố trong cả nước đến nghiên cứu, học tập. Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Phòng, Trạm phó trạm xử lý nước thải cho biết thêm, hệ thống cống, rãnh cũng như hệ thống bể chứa, hệ thống máy móc sau hơn 5 năm hoạt động đã quá cũ nát. Trong khi các nhà nghỉ, khách sạn và dân cư tại trung tâm khu du lịch Bãi Cháy mỗi năm một phát triển. Đặc biệt là ở khu vực Cái Dăm, khu Đông Hùng Thắng, rồi khu công nghiệp Cái Lân, khu vực từ bến xe ô tô Bãi Cháy đến bến phà. Lượng nước từ những nơi này thải ra quá lớn, trạm không còn đủ năng lực để xử lý. Bức xúc hơn nữa là bên phía Hòn Gai, nhất là khu vực Bến Đoan, nhà hàng, dân cư cũng không kém phần sôi động và đông đúc, nhưng chưa có trạm xử lý nước thải. Nước thải thô vẫn cứ vô tư chảy ra Vịnh, bởi với dự án đầu tư hàng chục tỷ đồng, biên chế hàng chục cán bộ công nhân viên, chia làm 3 ca vận hành máy 24/24 giờ… nhưng với việc chỉ xử lý được khoảng 3.500m3/ngày-đêm ở khu trung tâm du lịch Bãi Cháy thì chẳng khác gì dùng thau tát biển Đông. Giữ gìn sự trong sạch cho môi trường Vịnh Hạ Long là vấn đề nhạy cảm và cấp bách. Ông Trần Xuân Miễn cho biết, chính phủ Đan Mạch đã tài trợ khoảng 35,5 triệu đôla cho dự án xử lý nước thải thành phố Hạ Long và thị xã Cẩm Phả, dự án sẽ hoàn thành vào năm 2006. Theo dự án được duyệt thì sau năm 2006, nước thải nằm trong khu vực từ bến phà Bãi Cháy đến Cái Dăm sẽ được xử lý. Và một nhà máy xử lý nước thải với kinh phí khoảng 40 tỷ đồng sẽ được xây dựng. Ông Miễn còn cung cấp thêm thông tin, riêng dự án vớt và xử lý rác trên Vịnh Hạ Long thì một tập đoàn của Vương quốc Anh đã thắng thầu, với kinh phí khoảng 800 tỷ đồng.

Đọc tiếp Biện pháp giữ sạch Vịnh Hạ Long – Phần 2

Biện pháp giữ sạch Vịnh Hạ Long – Phần 1

Tăng cường thêm nhà máy xử lý nước thải
Phải giữ gìn vịnh luôn trong sạch là nội dung mà UNESCO đã khuyến cáo ngay khi tổ chức này mới công nhận Vịnh Hạ Long là di sản thiên nhiên thế giới. Nhận thức được tầm quan trọng của môi trường bền vững trong phát triển kinh tế-xã hội, tỉnh Quảng Ninh đã có nhiều nỗ lực trong việc giữ gìn môi trường Vịnh Hạ Long trong sạch. Sự thách thức của nước thải. Một trong những hoạt động gây ô nhiễm môi trường Vịnh Hạ Long là nước thải sinh hoạt của các nhà nghỉ, khách sạn và của dân cư quanh vùng Vịnh. Lượng nước thải từ các nhà nghỉ, khách sạn và các hộ dân ở khu vực Bãi Cháy, chưa kể hàng ngàn ngư dân ăn ở, làm việc, sinh hoạt ngay trên các phươn tiện ở trên vịnh hàng ngày thải ra rất lớn. Toàn bộ nguồn nước này nếu không được xử lý trước khi thải ra thì chẳng bao lâu Vịnh Hạ Long sẽ bị ô nhiễm trầm trọng. Những nỗ lực bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long. Để hạn chế một phần tác hại gây ô nhiễm môi trường Vịnh Hạ Long, năm 1998, tỉnh Quảng Ninh đã đầu tư 11 tỷ đồng xây dựng hệ thống cống, bể lắng, bể ủ bùn, xây dựng 3 trạm bơm, lắp đặt hệ thống xử lý và lọc nước tại trung tâm khu du lịch Bãi Cháy. Trạm xục khí dung tích 700m3 được lắp đặt hai máy xục khí, mỗi máy có công suất 75KVA. Từ khu biệt thự Nhà Tròn đến trạm điện Bãi Cháy được xây dựng ba hệ thống cống: Một ở khu vực Khu biệt thự Nhà Tròn, một ở trước cửa khách sạn Vườn Đào và một ở trước cửa khách sạn Bưu Điện. Nước thải trong khu vực này được dẫn vào hệ thống cống ngang, cống dọc rồi dẫn vào cống chính chảy ra biển. Việc xử lý nước thải theo quy trình khép kín. Nước thải từ nơi thải ra được gom vào ba hệ thống cống chảy ra cửa cống. Tại mỗi cửa cống được xây dựng một trạm bơm, mỗi trạm bơm lắp hai máy bơm, mỗi máy công suất 75KVA, có một bể chứa dung tích khoảng 30m3. Tại đây các máy bơm bơm nước thải trở về bể chứa của trạm xử lý. Tại trạm xử lý, công nhân vận hành bơm khí CO2 có chứa vi sinh vào bể chứa rồi cho máy xục khí xục toàn bộ nước thải được bơm từ các trạm bơm về. Khi nước đã trong, công nhân dùng máy xác định nồng độ của nước, nếu đủ tiêu chuẩn nước sạch mới bơm vào hệ thống cống thải ra Vịnh.

Đọc tiếp Biện pháp giữ sạch Vịnh Hạ Long – Phần 1

Thuốc Fucoidan mua ở đâu uy tín?

Số lượng người biết đến loại thuốc Fucoidan với nguồn gốc hoàn toàn tự nhiên từ tảo biển ngày càng tăng lên. Được biết đến là loại thần dược không những có thể ngăn chặn bệnh ung thư mà còn có thể làm sử dụng để chữa trị ung thư, Fucoidan đang được rất nhiều người tin tưởng và lựa chọn sử dụng. Với những công dụng tuyệt vời này, Fucoidan được bán với giá thành không hề "mềm" chút nào. Chính vì vậy, để đảm bảo an toàn cho chính bản thân mình, quý khách hàng cần lựa chọn được cơ sở kinh doanh loại thuốc có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, giá thành không quá cao so với mặt bằng sản phẩm. Trong bài viết này, chúng tôi xin đem đến một số thông tin xung quanh loại thuốc này và một số lời khuyên về các cơ sở kinh doanh Fucoidan. 

Đọc tiếp Thuốc Fucoidan mua ở đâu uy tín?

Việt nam hấp dẫn bạn tôi

Đôi vợ chồng người Pháp bạn tôi mà tôi vẫn gọi người vợ là Elise và người chồng là Jacques vừa mới có chuyến du lịch Việt Nam lần thứ ba. Trong 10 ngày ở Việt Nam lần này, họ đi Hạ Long hai ngày, đảo Cát Bà hai ngày và ở Hà Nội sáu ngày. Do bận việc nên tôi chỉ có thể đưa họ đi thăm làng gốm Bát Tràng. Tôi mời họ đi ăn phở Thìn ở cạnh Hồ Gươm, một món ăn Việt Nam mà họ ưa thích ra mặt mỗi khi nhắc đến. Họ thích đồ gốm Việt Nam lắm nhưng chỉ dám mua rất ít chẳng hạ như bộ ấm pha trà vì việc gửi chúng theo máy bay chẳng lấy gì làm bảo đảm cả. Họ tâm sự với tôi: “Hàn gốm Việt Nam đẹp như vậy mà chẳng thấy bán ở Pháp, chỉ thấy đầy rẫy những hàng của Trung Quốc thôi”. Nhận xét này làm tôi suy nghĩ. Từ Bát Tràng về, chúng tôi đến thẳng nhà hàng Chả cá Lã Vọng nơi mà tôi đã đưa họ đến vào hai dịp gặp trước. Người Pháp rất thích các món ăn hải sản như tôm, cua cá. Trông thấy chảo cá cùng các gia vị được bày sẵn và gấp cho họ ăn trước. Tôi cảm thấy rất mãn nguyện khi nhìn họ ăn một cách ngon lành. Trong mấy ngày ở Hà Nội, tôi đã mời họ đến nhà ăn cơm. Muốn họ thích nhất vẫn là bún chả với thịt nướng và nem rán. Elise vừa ăn chiếc nem nóng dòn vừa xuýt xoa thành tiếng. Jacques thấy vợ có biểu hiện hơi thái quá nên đã tế nhị đưa mắt nhắc nhở. Elise hỏi tôi: “Chậu mua thịt thăn hay thịt mông để làm món chả xiên và chả viên mà ngon đến thế?”. Pha chút đùa vui, tôi vừa cười vừa nói: “Tớ mua loại thịt rẻ tiền nhất ấy”. Trong bữa, tôi mời họ nếm thử chén rượu quốc lủi nhưng họ chỉ nhấm nhấp vì đối với họ loại rượu này quá mạnh. Ăn cơm xong tôi mời họ ăn tráng miệng bánh nướng bánh dẻo cùng với nước trà. Tôi cảm nhận dường như họ không hưởng ứng lắm. Có lẽ người phương Tây không thích ăn món bếp, kể cả bánh chưng. Chỉ có trà mạn là được họ tấm tắc khen. Tôi đã mua tặng họ một cân loại ngon, ấy thế mà họ còn mua thêm với ý định mang về Pháp làm quà cho bạn bè. Thấy họ không thích bánh trung thu tôi lấy xoài ra mời, một loại hoa quả mà họ nói riêng và người Pháp nói chúng rất thích. Trong thời gian ở Việt Nam, họ tìm mua xoài tươi ở chợ, tìm uống nước xoài sinh tố ở quán. Chưa thỏa mãn, họ mua thêm 5 cân xoài mang về Pháp. Trước hôm về, tôi đưa họ đi mua ít quà tặng bạn bè, họ hàng thân thích. Lần này là lần thứ ba ở Việt Nam mà họ vẫn chọn những chiếc áo Ki – mô – nô, khăn quàng bằng lụa tơ tằm, những chiếc khăn trải bàn thêu tay, những chiếc túi thổ cẩm, một ít tượng gỗ, đồ khảm trai… Tranh lụa và tranh giấy đó là món quà duy nhất khác với những lần trước. Rồi ngày Elise và Jaques về nước cũng đã đến. Tất nhiên họ đi taxi ra sân bay nhưng họ nói với tôi là luôn thấy quyến luyến chiếc xích lô của Việt Nam. Họ tuyên bố với tôi với nét mặt rạng rỡ: “Sang năm 2003, bọn tớ lại sang thăm cậu, thăm Việt Nam, đất nước tươi đẹp lại rất mến khách”. Khi họ dứt lời tôi mới vỡ nhẽ: “À, họ coi mình là bạn thật là tốt, song đất nước, con người, hàng hóa và các món ăn Việt Nam chính là yếu tố thiết yếu để họ bỏ công đi lại nhiều lần đến thế.
Hoàng Hoa Mai-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Mứt sen trần Hà Nội

Một thời, mứt sen trần được xem là thứ quá ư sang trọng đến nỗi người ta chỉ dám nghĩ đến nhiều hơn là có được nó trên bàn trà đãi khách ngày Tết. Vậy, vì sao thứ mứt này lại quý như thế, và vì sao lại gọi là mứt sen trần?
Nguyên liệu làm ra loại mức này chính là hạt sen, nhưng đừng nghĩ hạt sen nào cũng giống với hạt sen nào. Mứt có ngon hay không, phải biết chọn loại nhân tròn, thứ hạt sen miền Bắc trồng ở các tỉnh Hải Hưng, Hà Tây, Hà Bắc… Nhưng làm thế nào để phân biệt được chất lượng khi hình dạng bên ngoài của hàng nghìn gói mứt giống nhau? Người sành, đành phải dùng cảm quan bằng vị giác vậy thôi. Mứt được làm bằng hạt sen Bắc thì bở, thơm đúng mùi sen, cắn sụt chân răng. Còn mứt được làm bằng hạt sen nơi khác thì sượng, hương vị hơi nồng. Vì khi nấu phải xử lý qua hóa chất để nhân sen mau chín. Do đó, không ngẫu nhiên, mà cũng hình thành hai thứ thành phầm mứt sen. Thứ gọi mứt sen trần có nghĩa chủ yếu là chỉ loại nhân sen đúng cách. Vị đường không bám bên ngoài, vì quá trình chế biến đường đã được tẩm lặn hết vào nguyên liệu. Thứ thành phẩm này, dĩ nhiên đắt gấp hai, ba lần. Vì hầu như nó vẫn hính là sen nguyên liệu. Mà một cân sen nguyên liệu thì đắt hơn một cân đường gấp bốn, năm lần. Còn thứ thành phẩm thứ hai, ngày xưa gọi là mứt bọc, bây giờ ảnh hưởng thói ăn chơi dung tục, liền được gọi tên là mứt sen ôm. Sở dĩ người ta sản xuất và bán nhiều loại mứt ôm này là vì có lợi thế hơn nhiều. Như trên đã nói cái giá đắt là tại sen nguyên liệu đắt hơn đường kính, đường cát trắng. Nếu làm cho hạt mứt ôm nặng lên nhờ đường, thì giá thành sẽ hạ đi ngay. Những tư liệu trên đây, tôi ghi chép được trong một lần đến tì hiểu, trò chuyện cùng cụ ông Nguyễn Vỹ, đã 75 tuổi, với cụ bà Ngô Thị Kỳ tuổi cũng đã 73 tuổi, là một trong những gia đình sản xuất mức sen trần có tiếng hiện nay ở Hà Nội chủ nhân của cửa hiệu Ninh Hương số 22 Hàng Điếu. Ở Hà Nội, phàm những địa chỉ sản xuất mứt sen có tiếng đều thuộc dân làng Nành, tức xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm. Chỉ duy nhất làng này là có nghề làm mứt sen truyền thống mà thôi. Nghề ấy bắt nguồn từ nghề làm thuốc Bắc từ lâu đời. Tuy nhiên do bao nỗi thăng trầm, biến thiên thời cuộc mãi gần đây mới lại được phục hồi. Ngay bản thân cụ Vỹ trước khi trở lại với nghề làm mứt sen hàng mấy chục năm cũng phải đã sống qua bằng bốn, năm nghề khác như cơ khí, thuộc da, làm hàng quân nhu, làm dép lốp, quay mì sợi… Cụ kể, cái nghề làm mứt sen này, khâu nào cũng khó và công phu. Ví như hạt sen già thì vỏ rất cứng, phải chặt làm sao để cái nhân không vỡ, hạt vẫn tròn vo, lại thông hết được tâm sưn, vì nếu chỉ gãy vương lại một chút thôi, thì mứt sẽ đắng. Xưa kia chỉ mình làng cụ sáng tạo ra cái nghề này. Còn khâu luộc lại phải luộc mấy lần, thời gian chừng nào độ lửa ra sao, cho hạt sen vừa chín tới, không nát, không sượng. Đến khâu vào đường cũng vậy. Đường tan ra và lặn hết vào sen, thì hạt mứt đẹp, hợp khẩu vị người sành ăn. Không được thế, sẽ bị nghi là mứt rởm. Hiện nay không kể những nơi rải rác, phố Hàng Điếu của Hà Nội, gần như đã hình thành phố mứt sen trần. giống nh phố thịt chó Nhật Tân, phố gà tần Cấm Chỉ, phô bia hơi Lý Thường Kiệt, Hàm Long… mong sao những gì đã được liệt vào hàng đặc sản của thủ đô dù phát triển đến đâu, xin các nhà sản xuất vẫn hãy giữ lấy nét tinh hoa Hà Nội.
Phương Thúy-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

2002 năm việt nam của đông á

Những dòng du khách quốc tế đổ vào Việt Nam trong những tháng cuối năm đã làm cho các khách sạn của Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Vũng Tàu, Nha Trang, Hạ Long, Huế… trở nên quá tải. Nguyên nhân của tình hình đã được xác định khi các chuyên gia có uy tín của thế giới nói rằng “Việt Nam là thiên đường mới của du lịch Đông Nam Á và thế giới” là điểm đến an toàn nhất ở châu Á – Thái Bình Dương. Nhưng không chỉ trong lĩnh vực du lịch và an ninh, môi trường kinh doanh tại Việt Nam cũng được đánh giá là nhất. Công ty tư vấn rủi ro chính trị kinh tế. Có trụ sở tại Hồng Kông, trong báo cáo về môi trường kinh doanh đưa ra mới đây đã nhận xét rằng chỉ số an toàn của Việt Nam còn cao hơn cả Hồng Kông, nơi được đánh giá là có độ an toàn kinh doanh hàng đầu tại châu Á và thế giới trong nhiều năm qua. Năm 2002 có thể là năm Việt Nam lên ngôi trên nhiều lĩnh vực và trở thành một bài học kinh nghiệm lớn cho khu vực và thế giới. Trong khi một số nước và tổ chức quốc tế cho rằng mấy năm gần đây, tốc độ cải cách của Việt nam có xu hướng chậm lại, thì có nhiều chuyên gia lại cho rằng cách đi của Việt Nam là sự kết hợp hài hòa giữa lợi ích của đất nước và xu hướng của thời đại, là cách tiếp cận hội nhập đáng để nhiều nước phải học tập. Nhận xét này dựa trên kinh nghiệm của nhiều mô hình tiến hành cải cách quá nhanh theo những gợi ý từ bên ngoài để rồi bị đổ vỡ không gượng dậy nổ, mà kinh điển là nước Argentina. Việt Nam đi những bước đi thận trọng và vững chắc để tránh được những vết xe đổ đầy rẫy trên thế giới, đặc biệt tại châu Á trong thời kỳ hậu khủng hoảng châu Á năm 1997 – 1998. Năm 2002 với mức tăng xấp xỉ là 7 phần trăm, Việt Nam là một trong 5 nước có tốc độ phát triển kinh tế cao nhất thế giới. Mức tăng này chưa phải là cao nhất trong quá trình phát triển của Việt Nam và thế giới, nhưng đạt được tốc độ này là hiếm có trong bối cảnh kinh tế toàn cầu đang ở trong thời kỳ trì trệ do các động lực kinh tế toàn cầu bị suy thoái khó khăn. Nhiều nước ở châu Á khi bước vào giai đoạn tăng trưởng bền vững mà sau này được thế giới đánh giá là những hiện tượng phát triển thần kỳ như Nhật Bản, các con rồng châu Á là Hàn Quốc, Singapore, Hồng Kông, Đài Loan nhiều khi cũng chỉ bắt đầu từ những mức được đánh giá tưởng như khiêm tốn như hiện nay Việt Nam đang được đánh giá.
Mua sắm ở Quảng Châu, Thẩm Quyền và Hồng Kông
Giá những chiếc va ly du lịch có khóa số ở đây rẻ hơn tại Việt Nam từ 175 tệ (nói thách là 280 tệ) đến 650 tệ (nói thách là 950 tệ). Muốn mua hàng lưu niệm mang phong cách Trung Hoa, bạn vào các khu di tích. Giá một chiếc quạt giấy lớn có vẽ tranh là 30 tệ nói thách là 200 tệ, tranh lụa thủy mặc giá là 25 tệ nói thách là 80 tệ, tranh giấy lớn giá 40 tệ đến 50 tệ nói thách là 100 tệ. Cùng một loại hàng, chất lượng như nhau, nhưng có khi bạn mua ở nơi này 15 tệ, chỗ gần đó chỉ bán là 10 tệ hoặc 8 tệ. Vì thế, tốt nhất đừng tỏ ra vội vàng khi mua hàng ở Trung Quốc!
Hồng Kông thiên đường mau sắm!
Thời gian một ngày một đêm ở Hồng Kông thật quá ngắn ngủi đối với khách du lịch. Muốn mua sắm ở Hồng Kông, bạn phải đến khu trung tâm Tsim sha Tsui đường Nathan và Granville, trên bán đảo Cửu Long, nơi có đủ các bộ sưu tập thời trang về quần áo, túi xách, đồng hồ, nữ trang giày và camera các loại… Nhiều cửa hiệu nổi tiếng của nhà Hermes, Lanvin, Christian Dior, Chanel, Gucci, Giogio Armani, Bossini, G.2000, U2… đều tập trung ở đây. Cách bày hàng thoáng, khách tha hồ lựa chọn và mặc thử, bán đúng giá niêm yết, hàng đẹp, chất lượng tốt. Thu hút đoàn chúng tôi nhiều nhất là các cửa hiệu bán quần áo của nhà Giorgio Armani. Áo pull đủ màu, đủ cỡ, giá từ 29 đô la hồng kong đến 5 đô la hồng kong cái (1 đô la hồng Kong bằng 1.448 Việt Nam). Quần Jean từ 120 Đô la hồng kong đến 160 hồng kong một cái. Ở trong các cửa hàng chuyên bán một nhãn hiệu có tiếng này, có thể trả tiền bằng đô la Mỹ, nhân viên bán hàng lịch sự, nói tiếng Anh giỏi và đều còn rất trẻ. Mua sắm ở chợ đêm Hồng kong trên đường Temple bán đảo Cửu long cũng rất thú vị… Chợ họp ngoài đường từ 6 giờ chiều đến nửa đêm. Bạn có thể mua được rất nhiều thứ ở đây: phong phú, nhất là các loại đồng hồ, áo pull jean, đồ thể thao, máy tính, với, váy lót, đồ lót, giày, túi xách… Chợ đàn bà trên đường Tung Choi cũng là một nét riêng đặc sắc ở bán đảo Cửu Long. Ở đây có tất cả đồ dùng cần thiết cho phụ nữ, họp mỗi ngày từ trưa đến 10 giờ 30 phút đêm. Khác với chợ trời ở Quảng Châu, Thẩm Quyến, giá hàng ở chợ trời Hồng Kong chỉ bớt chút ít hoặc bán đúng giá niêm yết. Như đồng hồ trẻ con ghi là 30 đến 35 đô la Hong kong, ba cái giá là 100 đô la Hong kong, cứ thế mà lựa khỏi trả giá! Cách buôn bán trật tự hơn, thời gian bán kéo dài hơn. Đường phố Hong Kong rất hẹp, người đi lại mua sắm rất tấp nập. Khi rời khỏi Hong Kong, chúng tôi vẫn đầy sự tiếc nuối vì chưa khám phá hết thiên đường mua sắm ở đây.
Nguyễn Chiến-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Hạnh phúc nhất là được đi nhiều

Hạnh phúc của người làm báo Du lịch là được đi nhiều. Nếu chỉ là đi xuyên núi, thăm các vùng đảo, hoặc du lịch biển thôi thì cũng chưa đủ. Tôi nhớ nhất chuyến đi công tác Phú Thọ, lần đi ấy tôi thấy nhiều người lọt thỏm trong chiếc xe khách chất đầy hàng đồ nhựa, xà phòng, dép nhựa…. trong đó có những túi hàng hóa quả đè cả lên người. Xe chật, cũng như một số người khác, tôi phải đứng một chân, đung đưa một chân mà vẫn cứ lo làm sao giữ máy ảnh, máy ghi âm thật an toàn. Trên xe khách tôi được nghe nhiều chuyện buôn bán dọc đường, chuyện thua lỗ, chuyện bỏ vợ của anh tài xế, chuyện bỏ quê lên Hà Nội làm osin rồi phải trở về quê…. Xuống xe, mệt lử, nhưng máu nghề nghiệp bắt tôi vẫn phải ghi chép. Lần đó tôi ở một khách sạn gần nhà máy giấy Bãi Bằng. Đêm mùa đông, một mình một dãy phòng nghe lá rụng trên núi cũng thấy sợ. Tôi thức viết bài đến sáng rồi thuê xe ôm đi chợ Núi Sáng, chợ Then. Nhờ có anh lái xe ôm một hướng dẫn viên du lịch của làng mà tôi được đi một vùng trung du rộng lớn: chùa Chuông, chợ vùng cao heo hút của làng bản vắng người… Được thấy mình lẫn với cọ, với núi rừng trung du với những người lao động nghèo khó nhưng tốt bụng và chân thành, được một mình một con đò qua sông Lô rộng lớn và thấy mình thật là bé nhỏ trước thiên nhiên hùng vĩ. Sau này, vị giám đốc khách sạn ở thị trấn Phong Châu cho hay: “Hồi ấy, nếu không vội thì ở đây là đất tiểu thuyết văn học cho chị viết”. Tôi thật sự xúc động và cảm ơn ông giám đốc khách sạn đã ân cần và hiếu khách, hiểu biết mà giản dị. Chính ông, giám đốc khách sạn này là hướng dẫn viên du lịch cho tôi, giúp tôi thuê xem ôm để có chuyến đi ngoạn mục và hiểu biết thêm về du lịch văn hóa ở Phú Thọ.
Kỷ niệm 5 năm ngày báo du lịch ra số đầu tiên ngày 5 tháng 1 năm 1998 đến ngày 5 tháng 1 năm 2003.
Một ngày thứ tư của Báo Du lịch. Ngoài phóng viên, những người thường có tên trên mặt báo thì đằng sau họ là những nhân vật thầm lặng nhưng không thể thiếu trong quy trình làm báo Du lịch. Họ chính là biên tập viên, thư ký tòa soạn, nhân viên kỹ thuật, nhân viên đánh máy… những người luôn làm việc cật lực, năng suất, chất lượng để Báo Du lịch kịp thời đến được tay bạn đọc. Dưới đây là một số hình ảnh về công việc của họ trong ngày thứ tư hàng tuần, ngày làm việc cao điểm để ra báo.
Ăn ở Sài Gòn
Có thể nói, chưa lúc nào Sài Gòn có nhiều quán ăn và nhiều thực khách như hiện nay. Và có lẽ cũng chẳng nơi nào trên cả nước có thể sánh với Sài Gòn về chuyện ăn. Từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến tối… lúc nào cũng có thể thấy thiên hạ ăn. Nếu loại trừ những nhà hàng sang trọng, nhưng quán ăn đặc sản, quán nhậu…. mà chỉ kể tên và địa chỉ của những quán ăn hiện tại có tại Sài Gòn thôi cũng mất hết hai trang báo khổ lớn như chơi! Nhớ lại cái thời mà từ thịt, cá, gạo cho đến cục xà phòng, cây kem đánh răng… nói chung là tất tần tật mọi thứ vật phẩm, vật dụng, nhu yếu phẩm đều được phân phối theo chế độ thì ăn cũng vậy. Những hàng quán tư nhân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc ấy nếu quá ngán cơm nhà hoặc bất mãn với những bữa cơm tập thể ở cơ quan, xí nghiệp… người ta chỉ có thể tìm lấy, miếng ngon vật lạ ở những nơi có treo bảng như Cửa hàng ăn uống số…., Điểm phục vụ ăn uống số…. Nói là đi tìm miếng ngon vật lạ, nhưng phải xếp hàng mua phiếu không bao giờ có chuyện ăn trước trả sau, mua phiếu xong thì phải lại quầy để trình phiếu, và tự bừng bê thức ăn đến bàn. Với tình hình cung hiếm cầu tăng, thì đừng có tơ tưởng đến chuyện làm thượng đế ở thời điểm ấy. Tiền trả rồi, cơm còn sống, nước lèo nguội, đũa bẩn, nữa gãy hoặc rau muống sống lơ có dính vài con sâu còn sống nhăn… thì cũng phải ràng mà chịu. Không ăn thì có quyền đi ra, nóng nảy hoặc muốn phát huy tinh thần làm chủ tập thể cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Song khi Sài Gòn chuyển mình những bữa cươm của thời khủng hoảng lùi về quá khứ không còn cảnh phân phối nhu yếu phẩm với hai người một cục xà phòng, cô thủ quỹ và anh thủ kho cung một cái khăn lông hoặc hai bộ râu mọc dày như rễ tre nhận chung một cái lưỡi lam… thì những cửa hàng ăn uống cũng dần dàn gỡ bảng hiệu. Hủ tiếu Hồng Phát, bún bò Bùi Thị Xuân, bánh cuốn Hải Nam, phở Bình,… lần lượt mọc lên như những tại nấm đầu tiên mọc lên sau cơn mưa đầu mùa, báo hiệu sự cáo chung cửa cơn hạn bao cấp!. Thật ra, Sài Gòn chẳng có món ăn nào là chuyện riêng mình cả, nhưng lại là nơi quy tụ hầu như tất cả các món ăn, các kiểu ăn ở khắp mọi miền đất nước và của cả một số nước trên thế giới. Mì thì mì Tiều – Triều Châu, mì vịt tiềm, mì quảng – Quảng Nam. Hủ tiếu thì đủ cả hủ tiếu Mỹ Tho, hủ tiếu Nam Vang. Bánh canh thì có bành canh Huế, bánh canh Nam. Lẩu thì cơ man: lẩu mắm, lẩu thập cẩm, lẩu bò, lẩu dê… Chỉ một món kem đã quá đông đúc chủng loại và quốc tịch rồi như Kem dừa, kem chocolate, kem trái cây, kem Mỹ, kem Ý, kem Pháp… Chỉ riêng món ăn xuất xứ từ Huế, người sành ăn bình dân, không ai không biết các quán bò Huế ở đường Bùi Thị Xuân, Nguyễn Cư Trinh – quận 1, Cao Thắng, Nguyễn Thiện Thuật. Trần Quang Diệu quận 3, Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận… Mặc dù được xem là món ăn bình dân, nhưng trên thực tế một số quán tính tiền chẳng bình dân tí nào. Thường một tô bún bò ở những quán bình đân giá chỉ dao động là từ 3 nghìn đồng đến 5 nghìn đồng, nhưng nếu kéo ghế ở những quán sang trọng một tí, giá có thể được đẩy lên trên 10 nghìn đồng một tô. Ngự Bình, Huế, Hương Bình… là những quán điển hình về chỗ ngồi lịch sự, không khí thoáng mát vào mùa hè, ấm áp vào mùa mưa… nhưng gái cả thì chẳng thấy thoáng mát và ấm áp tí nào cả.
Hoàng Việt Hằng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.