Bao nhiêu năm rồi còn mãi

Bao nhiêu năm rồi còn mãi
Bao nhiêu năm rồi còn mãi … “cơm quậy”, từ lâu nay, nạn “cơm quậy” đã là một vấn nạn trên những con đường liên tỉnh, điển hình nhất là trên quốc lộ 1 A.
Xe ô tô đi từ Hà Nội thì đến trưa phải dừng lại ở Vinh để ăn cơm tối, do đó các hàng quán ở đây mọc nhiều như nấm, sau mưa. Khi xe ô tô dừng tại quán, hành khách xuống xe đều nhận được sự tiếp đoán “đon đả” từ nhân viên nhà hàng. Mọi việc sẽ tốt đẹp nếu khách vui vẻ chấp nhận ăn cơm tại quán với giá “cắt cổ”, còn nếu khách nào muốn sang quán khác e không được vì đã bị các nhân viên của quán chặn lại và sẵn sàng chửi bới, xô xát với khách khi cần thiết. Thông thường các doanh nghiệp du lịch ngoài Bắc bán các tour vào một số tỉnh miền Trung cho kháh đi bằng ô tô thì hầu hết đều không bao gồm ăn uống. Việc ăn uống ơ đâu cảu khách du lịch phụ thuộc hoàn toàn vào lái xe. Do đó, hầu hết khách du lịch mua tour kiểu này đều bị nạn “cơm quậy”.
Một lần đu du lịch miền Trung, người viết bài này cũng đã phải “bấm bụng” ăn “cơm quậy”. Đến bữa, lái xe dừng tại một quán bên đường. Tôi gọi một suất cơm giá 20.000 đồng nhưng không tài nào nuốt nổi, vì nó đã bốc mùi thiu. Các thành viên trong đoàn nhận thấy sự bất ổn, đi tìm lái xe thì thấy họ đang “đánh ghen” một bữa tiệc thịnh soạn do nhà nhà hàng chiêu đãi. Gặp hướng dẫn viên, yêu cầu lên xe đi nơi khác ăn cóm thì chúng tôi lập tức nhận được muôn vàng cách từ chối như “không timg tháy lái xe đâu (!?), “chúng ta không hợp đồng là ăn cơm ở đâu”, “ăn ở đâu cũng thế”, “lái xe không phải của công ty nên khó thuyết phục… Mệt mỏi quá cộng thêm cơm đói hành hạ, chúng tôi đành phải “đưa đầu chịu chem..
Không nên buông long quản lý
Nạn “cơm quậy” trên các quốc lộ tồn tại một cách ngang nhiên, gây không ít “phiền hà” cho hành khách nhưng đến nay vẫn không bị xử lý hoặc nếu có cũng chỉ là “làm phép” che mắt thiên hạ. Phải chăng chính quyền địa phương đã buông long quản lý, tiếp tay cho hành động “trần lột”, trắn trợn này?
Theo chúng tôi, các tỉnh có đường quốc lộ đi qua phải ngăn chặn việc kéo hàng rào ra nhốt khách, can thiệp và xử lý kịp thời mọi hành vi ép mua, ép giá, gây gỗ với khách. Đồng thời, thường xuyên kiểm tra chất lượng vệ sinh thực phẩm của các quán này.
Đối với các doanh nghiệp du lịch, nên có phiếu thăm dò ý kiến du khách sau chuyến di, nếu nhận được sự phàn nàn của khách về nạn “cơm quậy”, cơm tù, cần xử lý ngay lái xe và hướng dẫn viên suốt tuyến. Nếu phải thuê ô tô của các công ty xe khách thì cần hợp đồng chặt chẽ về việc dừng tại đâu cho khách ăn uống, khi khách du lịch có yêu cầu rời khỏi nơi “bất ổn” thì lái xe và hướng dẫn viên phải chấp hành, không được viện lý do từ chối.
Nếu không, rất nhiều du khách sẽ bỏ du lịch vì nổi ám ảnh “cơm quậy, cơm tù”.
Tìm thấy “Công viên kỷ Giu – ra” ở Ác- hen – ti- na
Mới đây, các nhà khảo cổ học tỉnh Chu – bút miền Tây Nam Ác- hen- ti- na đã tìm ra những hóa thạch vô cùng giá trị, được người ta tôn vinh là một “Công viên kỷ Giu – ra đích thực” nằm trên cao nguyên Pa – to – go – na, trong đó có chứa rất nhiều xác hóa thạch của các loài động vật quý hiếm như khủng long tiền sử, bò sát biết bay, rùa biển và các loài động vật có vú khác. Tất cả những con vật này đều tồn tại từ thời kỷ Giu – ra cách đây từ 150 đến 160 triệu năm. Trong số này còn có cả hóa thạch của những loài động vật chưa tìm được thấy bao giờ hoặc chưa được con người biết đến nên chưa có tên gọi cụ thể, trong đó có hai loài khủng long dạng Sauropod chuyên ăn thực vật có 4 chân, cổ cao và có chiều dài từ mũi đến đuôi chừng 9 mét và hai loại khủng long đại khái khác có tên là Theropod.
Theo các nhà khoa học thì việc phát hiện ra những cổ vật nói trên có giá trị cao về mặt khoa học nhưng họ mới chỉ khám phá ra được 2% di tích hóa thạch đã được con người phát hiện lần đầu tiên cách đây 20 năm. Việc tìm thấy “Công viên kỷ Gui – ra đích thực” nằm trên cao nguyên Pa – ta – go na là nhờ có công lao đầu tiên của những người nông dân vùng này, khi họ phát hiện ra các khúc xương hóa thạch trên một tảng đá tại cao nguyên nói trên. Đây là một hóa thạch lớn nhất kiểu này và qua đây người ta có thể nghiên cứu, hiểu sâu thêm về nguồn gốc cũng như kích thước của các loài động vật có vú, không giống như giả thuyết mà lâu nay khoa học vẫn quan niệm cho rằng loài động vật có vú thời tiền sử có kích thước chỉ bằng một con chuột.
Vĩnh Long đầu tư gần 30 tỷ đồng tu bổ các di tích văn hóa
Đến nay, bằng nhiều nguồn kinh phí, tỉnh Vĩnh Long đã đầu tư gần 3 tỷ đồng để duy tu, sữa chữa nâng cấp một số hạng mục ở các khu di tích như: Đình Tân Hoa, Đình Long Thanh, Công Thần Miếu (thị xã Vĩnh Long): chùa Phước Hậu (huyện Tam Bình); lăng Ông Thống chế địa bát (huyện Trà Ôn). Tỉnh cũng đã đầu tư 1,2 tỷ đồng xây dựng bờ kè, chống sạt lỡ, bảo vệ khu di tích đình Tân Hoa, nằm trên sông Tiền thuộc xã Tân Hòa (thị xã Vĩnh Long). Tuy nhiên, việc đầu tư kinh phí cho duy tu, sữa chữa và nâng cấp cho các di tích lịch sử vẫn còn nhiều hạn chế, do các công trình được xây dựng quá lâu, nên tiếp tục xuống cấp.
Tỉnh Vĩnh Long hiện có 9 công trình được Bộ văn hóa Thông tin công nhận là di tích lịch sử quốc gia.
Dương Bá Vinh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Khám phá rừng chim

Đây là một tour đặc biệt của Công ty Du lịch Việt Nam tại Hà Nội dành cho những nhà nghiên cứu và những du khách yêu động vật. Trong suốt 16 ngày 15 đêm khách sẽ được đi tìm hiểu các loài chim ở một loạt các rừng quốc gia từ Nam ra Bắc như vườn quốc gia Nam Cát Tiên (Đồng Nai), núi Lang Bi an (Đà Lạt), vườn quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình), Tam Đảo (Vĩnh Phúc).
Ngày thứ nhất và thứ hai, sau khi tập kết tại khách sạn ở Thành phố Hồ Chí Minh khách sẽ được tham quan một vòng quanh thành phố, qua Dinh Độc Lập, nhà thờ Đức Bà, Bưu điện Sài Gòn xưa, xưởng sản xuất đồ sơn mài, chùa Thiên Hậu và chuẩn bị cho cuộc hành trình đến các khu rừng quốc gia. Ngày thứ 3 và 4 điểm đầu tiên cho cuộc thám hiểm rừng chim này là Nam Cát Tiên, cách thành phố Hồ Chí Minh 170 km. Khu rừng cấm này nằm ở rừng chót và cao nhất của huyện Tân Phú, Đồng Nai có diện tích 36.000 ha, đại đại diện cho cả hệ thực – động vật Nam Bộ. Ở đây, có tới 240 loài chim, có những con quý hiếm như vịt cánh trắng, cò lưng trắng, công xanh, gõ kiến đầu xám, cu xanh hoàng đế, trĩ lông đỏ, cò quắm xanh… Tiếp sang ngày thứ 6 – 7 – 8 khách được đưa đi Đà Lạt lên đỉnh núi Lang – Bi an (hay còn gọi là Lâm Viên) cao 2163 m, nơi cư trú của tất cả các loài chim khu vực Đông Nam Á như trĩ bạc, chim sẻ lục Việt Nam, chim hét chỏm hung, chim bổ hạt mỏ vàng, chim hét đốm đuôi chẻ… Sau những ngày khám phá Đà Lạt và hưởng không khí trong lành khách được đưa về Hà Nội để tiếp tục ngày 8 – 10 đến rừng quốc gia Cúc Phương, cách Hà Nội 160 km. Đây là khu rừng nguyên sinh với hơn 300 loài chim và 65 loài động vật có vú, trong đó có công – trĩ xám, chào mào nâu, ác là cánh trắng… Trở về Hà Nội ngày 12 – 14 khách lại đi tiếp rừng quốc gia Tam Đảo, nơi sinh sống của chim ưng, gà gô lưng thẳng, chim cu đuôi nhọn, … Kết thúc ngày 15 – 16 là một chuyến tham quan Hà Nội tham quan Hà Nội thăm lăng Bác, chùa Một Cột, Văn Miếu, Hồ Hoàn Kiếm, khu phố cổ và ra sân bay Nội Bài.
Trao đổi với phóng viên du lịch
Phóng viên: Đáp ứng nhu cầu du khách làm cho họ thõa mãn và cảm nhận được nhiều giá trị hơn là đồng tiền bỏ ra… là sự thành công của tour du lịch?
Đại sứ: Đúng vậy đúng như vậy. Nhưng khi tham gia một vài tour, tôi thấy rằng các thông tin mà hướng dẫn viên cung cấp về điểm du lịch đều rất đơn điệu, chỉ có thể nghe một lần mà không có sức hấp dẫn khách du lịch quay trở lại. Thật ra chẳng có nhiều thứ để xem, nghe, thưởng thức chỉ có một Việt Nam chỉ có một Hội An. Tôi đã đi du lịch ở nước Anh. Hướng dẫn viên người Anh thật tuyệt vời. Các bạn biết tại sao không? Khi họ hướng dẫn các bạn theo một tour, thậm chí chỉ tới một ngôi làng nhỏ rất bình thường, họ có biết bao câu hỏi để đề ra. Họ cung cấp cho các bạn đủ loại thông tin mà chúng làm cho câu chuyện trở nên rất thú vị. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, các hướng dẫn viên Việt Nam cũng phải cung cấp nhiều thông tin khác nhau trong việc hướng dẫn của mình. Tôi cũng đề xuất rằng, các bạn cũng có thể trưng ra những điểm ngắm nhìn bình thường chứ không cứ là cảnh ngoại mục.
Phóng viên: Bà có thể cho một vài lời khuyên đối với du lịch Việt Nam nói chung và đội ngũ sinh viên du lịch – những người đang và sẽ là lực lượng kế tiếp tiếp cận nói riêng không?
Đại sứ: Tôi nghĩ rằng tất cả các nhà lập kế hoạch phải ý thức sâu sắc tới phát triển du lịch bền vững. Đó chính là du lịch bền vững mà các bạn đang theo học. Tại một nơi tôi yêu mến như là Hội An, tôi nghĩ các bạn đang lạm dụng nó quá mức. Do đó, chỉ nên có một lượng khách mà điểm đó có thể tiếp nhận, nếu không thì nó có thể trở nên thương mại hóa. Tôi cũng nghĩ rằng người địa phương phải được tham gia hơn nữa vào hoạt động du lịch. Nếu bạn đi tới một nơi như Sapa chẳng hạn, tại sao không đưa mọi người vào trọ trong một bàn nhỏ để ngắm nhìn, có thể là dân địa phương đang nấu cái gì cgo bữa tối của họ? Họ nấu như thế nào họ chuẩn bị chúng ra sao không nhất thiết phải cho khách trọ trong một khách sạn sang trọng, cho khách thăm những những cảnh vật ngoạn mục . Điều này muốn làm được tốt thì đòi hỏi rất nhiều vào người hướng dẫn viên: trí thông minh, sự hiểu biết sâu sắc và nghệ thuật nắm bắt tâm lý du khách… Nếu điểm du lịch chỉ là điểm đẹp tự nhiên hay nhân văn thì vai trò người hướng dẫn viên giống như một quyển sách (Guide book) biết nói. Vì vậy tôi cũng khuyên rằng các bạn hướng dẫn viên phải làm phong phú thông tin hơn nữa cho du khách để du khách cảm thấy đây là chuyến du lịch đích thực, không phải là một trang sách.
Phóng viên: Xin cảm ơn bà.
Quốc Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Du lịch Florida trước những thách thức mới

Đường xe lửa Flagler, được xây dựng cách đây hơn 100 năm, quả đã đem lại sinh khí mới cho Florida. Nhờ giao thông thông suốt, du khách nườm nượp đổ về Nam Florida. Sau này, xe gắn máy, máy bay và hệ thống điều hòa nhiệt độ thậm chí còn đóng góp nhiều hơn cho sự sinh sôi nảy nở của du lịch. Đến 1971, việc Disney tới “định cư” ở Orlando đánh dấu sự hình thành điểm đến số một của du khách toàn quốc.
Nhưng sau vụ khủng bố ngày 11/9/2001 tại New York và Washington, lượng du khách tới đây giảm với tố độ chóng mặt. Khách sạn, nhà hàng thường xuyên trống trơn. Các công viên giải trí phải cắt giảm giờ làm của nhân công. Ai nấy giờ mới nhận ra rằng cả một bang rộng lớn đầy nắng của Hoa Kỳ sắp rơi vào khủng hoảng. Người ta bắt đầu hình dung ra những lỗ thủng lớn trong ngân sách quốc gia.
Theo ước tính của các chuyên gia, hằng năm, các nguồn thu từ du lịch đóng góp chừng 50 tỷ USD, khoảng trên 10 phần trăm cho nền kinh tế trị giá 450 tỷ USD của Florida. Giải quyết 874.000 lao động, chiếm tới 1 phần 8 tổng công việc của toàn bang. 400.000 vị trí khác ít nhiều có liên quan đến du lịch/
“Chúng tôi nhận ra rằng du lịch đã luôn là cái cần câu cơm của chúng tôi trong suốt hơn một thế kỷ qua” – Ông Thống đốc Daryl Jones bùi ngùi phát biểu. Một nửa công nhân hàng không đang thất nghiệp và buộc phải tìm các vị trí mới. Song làm thế nào khi Florida không có những ngành công nghiệp đồ sộ như các bang khác, người dân cũng đã quên các kỹ năng nông nghiệp sau Thế chiến Thứ hai. Sự nghèo nàn về mặt tài nguyên cũng như tính bất lợi trong vị trí địa lý, Florida năm quá xa các trung tâm dân cư lớn của nước Mỹ, cũng đóng góp không nhỏ vào việc tạo ra khó khăn chồng chất cho vùng khi buộc phải “xoay chiều”.
Tuy nhiên, theo chuyên gia kinh tế David Lenze ở Đại học Florida, thay đổi không phải là quá muộn và hoàn toàn vô vọng. “Quan trọng là nhận biết được những lợi thế cạnh tranh của mình nằm ở đâu. Đơn giản là hãy hiểu rằng những ngày tươi đẹp đã qua”.
Việt Nam và Iran ký hiệp định vận chuyển hàng không
Sáng 15/10/2001 tại Hà Nội, Cục trưởng Cục Hàng không dân dụng Việt Nam Nguyễn Tiến Sâm và Thứ trưởng Bộ Vận tải và Đường bộ Cộng hòa Hồi giáo Iran Behzad Mazaheri đã ký Hiệp định vận chuyển hàng không giữa 2 nước với nội dung: 2 bên sẽ trao nhau quyền khai thác các chuyến bay thỏa thuận, chỉ định và cấp phép cho các hãng hàng không, thu hồi hoặc đình chỉ giấy phép khai thác các chuyến bay thỏa thuận trên đường bay qui định, lệ phí sử dụng sân bay và các trang thiết bị hàng không, các qui định về tải cung ứng, lịch bay, giá cước hàng không, an ninh – an toàn giao thông, các qui định về miễn thuế hải quan… Hiệp định có hiệu lực sau khi các bên ký kết trao đổi công hàm ngoại giao khẳng định các thủ tục pháp lý trong nước đã được hoàn tất.
Sơ kết 1 năm triển khai dự án bảo tồn rùa biển sinh sản
Ban quản lý Khu bảo tồn thiên nhiên Núi Chúa (Ninh Thuận) vừa sơ kết 1 năm triển khai dự án bảo tồn rùa biển sinh sản. Qua đánh giá, Khu bảo tồn đã khá thành công trong công tác giúp rùa lên bãi sinh sản; đồng thời, tuyên truyền cho nhân dân ý thức bảo tồn tài nguyên biển nói chung và bảo tồn rùa biển nói riêng.
Cảnh báo việc sử dụng thảo dược tùy tiện đối với trẻ em
Mặc dù việc sử dụng dược thảo thiên nhiên bên cạnh những hình thức ăn kiêng để chữa bệnh hoặc giảm béo có xu hướng bùng nổ trong thập kỷ qua, nhưng đa số các công trình nghiên cứu về ảnh hưởng của thảo dược đối với cơ thể con người đều chỉ nhằm vào một nhóm đối tượng duy nhất: người lớn. Chính vì vậy các nhà khoa học Mỹ lo ngại nhiều phương thuốc “lang băm” có thể làm hại sức khỏe trẻ em nhiều hơn là đem đến hiệu quả tích cực.
Tiến sĩ Mary Bove là một ví dụ điển hình. Từ lâu tiềm năng lớn của những phương thuốc khai thác từ cây cỏ đã cuốn hút bà. Đây là lý do chính khiến bà quyết định theo đuổi sự nghiệp của một bác sĩ chuyên nghiên cứu và sử dụng liệu pháp thiên nhiên. Sau khi chú ý thấy có tới 90 phần trăm bệnh nhân mang con đến chẩn trị tại phòng khám, bà mới an tâm “bốc thuốc” cho những thiên thần bé bỏng của mình. Cẩn thận như Bove không phải không có nguyên nhân. Sai một ly, đi một dặm. Bất cứ sai sót nào, dù nhỏ nhất, cũng có thể gây nên những hậu quả khôn lường. Song nguy hại ở chỗ, nhiều bệnh nhân đưa con tới chữa bệnh đã để ý học mót nghề của bác sĩ. Họ liều lĩnh thử bất cứ phương thuốc nào vớ được trên cơ thể trẻ mà không mấy đoái hoài đến hậu quả. Nhiều gia đình còn trữ cả kho nguyên liệu trong nhà để dùng dần.
Tiến sĩ Varro Tyler ở Đại học thực hành Purdue, một chuyên gia trong lĩnh vực này cảnh báo nguy cơ sử dụng thảo dược thiên nhiên tùy tiện đang tăng lên với nhóm đối tượng bị ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng là trẻ em. Ông khuyến cáo các bậc cha mẹ chừng nào chưa có chứng chỉ, bằng cấp công nhận đủ điều kiện “hành nghề”, chừng đó họ không thể tùy tiện bốc thuốc cho trẻ.
Khách sạn Century Riverside (Huế) gắn biển 4 sao
Liên doanh khách sạn Century Riverside (Huế) vừa tổ chức gắn biển 4 sao theo Quyết định số 326/QĐ-TCDL do Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Võ Thị Thắng ký ngày 19/9/2001. Đồng chí Phạm Từ – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam và các đồng chí lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên-Huế đã đến dự. Khách sạn Century Riverside có 145 phòng đạt tiêu chuẩn quốc tế, phòng họp 350 chỗ đủ khả năng tổ chức các hội nghị, hội thảo quốc tế, hệ thống các nhà hàng cung đình, nhà hàng Tây Nguyên, bể bơi, sân tennis, phòng tập thể dục thẩm mỹ… Century Riverside – Huế là một mô hình liên doanh đầu tiên do cán bộ Việt Nam quản lý.
Thanh Vân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001

Thẩm mỹ á châu

Chuyên nghiệp chăm sóc sắc đẹp nam nữ
Tắm trắng da cao cấp ngay sau lần tắm đầu tiên bạn sẽ có làn da trắng mịn, săn chắn không bát nắng.
Áp dụng phương pháp mới bằng máy siêu âm tầng số cao của Mỹ, xóa tan các vết thâm trên da… làm tan túi mở mắt, chữa thâm quầng mắt.
Chăm sóc làm đẹp da mặt, chữa da sần, da thô, làm mịn lỗ chân lông.
Nâng nỡ ngực, săn chắc ngực không cần giải phẫu
Chuyên xóa thâm, chữa nám, tàn nhan, trứng cá, mụn cám, mụn bộc, mụn đầu đen. Do mĩ phẩm hoặc nội tiết.
Đặt biệt tắm ốm giảm béo toàn thân: mặt, tay, đùi, bắp chân, giảm eo từ 6-14cm (hiệu quả cao thời gian ngắn, giá hợp lý.)
Massage toàn thân, lông chân, mặt, bikini – có kem triệt lông vĩnh viễn.
Xăm thẩm mĩ: mắt, môi, lông mày màu đẹp tự nhiên. Xóa xăm trên da, uốn mi công có kem làm mộc dài lông mi.
Sửa xóa sẹo và tạo các nét đẹp tự nhiên trên mặt: mũi, môi,mắt,…
Nhận dạy nghề. Học xong được sắp xếp việc làm ổn định lâu dài.
Cần tuyển nhân viên.
Kính mời quý khách đến với thẩm mĩ việc á châu
Đẹp càng đẹp thêm.
Làm gì để sớm thoát khỏi tụt hậu?
Sáu tháng đầu năm, Du lịch Gia Lai đón 24.546 lượt khách, giảm 14% so với cùng kì năm 2000. Trong đó, khách quốc tế là 1.246 lượt, giảm 38%. Doanh thu du lịch thuần túy chỉ đạt 3,6 tỷ đồng, bằng 87% so với cùng kì năm 2000, riêng doanh nghiệp du lịch nhà nước đạt tới 2,7 tỷ đồng, chiếm 75%. Hoạt động kinh doanh lữ hành nội địa do Công ty Dịch vụ- Du lịch tỉnh đảm nhiệm toàn bộ, nhưng sáu tháng đầu năm 2001 chỉ đạt 187 triệu, giảm 60% so với cùng kì năm 2000. Nguyên nhân chính của sự giảm sút này, một mặt là do những biến động về chính trị- xã hội trong vùng đã làm cho nhiều tour du lịch bị đình lại trong thời gian dài, làm ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả hoạt động kinh doanh của ngành. Mặt khác, ngành du lịch tỉnh chưa chủ động phối hợp với các cấp, các ngành chức năng trong tỉnh trong việc giám sát, kiểm tra các hoạt động trong các cơ sở lưu trú du lịch, các khu vui chơi giải trí. Điều này dẫn đến tình trạng cạnh tranh thiếu lành mạnh trong kinh doanh, đặc biệt trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn. Các khách sạn tư nhân có thể “phá” phá phòng để câu khách, còn các khách, nhà nghỉ của nhà nước thì gần như được bao cấp toàn bộ (hoặc chí ít một số khoản cúng không tính đúng, tính đủ vào giá phòng ngủ) nên tạo ra sự chênh lệch giả tạo về giá phòng, khiến cho các phòng có cùng tiêu chuẩn và hạng khách sạn tương đương nhưng giá phòng ở các khách sạn Nhà nước bao giờ cũng cao hơn và tất nhiên lượng khách đến đó sẽ giảm hơn.
Đứng trước thực tế trên, để các khách sạn thuộc doanh nhân nhà nước có thể tồn tại, trụ vững và phát triển thì phải đổi mới ngoại, nội thất, trang bị tiện nghi đầy đủ, đồng bộ phù hợp với nhu cầu và thị hiếu của khách, đồng thời phải mở rộng các loại hình dịch vụ với chất lượng cao.
Tuy nhiên, không chỉ cứ đơn thuần đầu tư xây dựng nhiều khách sạn lớn, sang trọng là có thể thu hút được khách. Vấn đề đặt ra làm sao tạo ra được nhiều sản phẩm du lịch độc đáo và thật sự hấp dẫn? Điểm lại các tuyến, điểm du lịch trên địa bàn tỉnh mà Công ty dịch vụ- du lịch tỉnh đang đi vào khai thác, thì hầu hết đang ở dạng tự nhiên, chưa được đầu tư thỏa đáng để nâng cao lên thành những khu, điểm du lịch có ý nghĩa địa phương và khu vực. Ông Huỳnh Xuân Hiệp, Phó Giám đốc Sở thương mại- Du lịch Gia Lai cho biết: “Việc quan trọng trước tiên mà ngành phải làm là phối hợp với các ngành chức năng trong tỉnh để đưa ra một quy chế quản lý du lịch trên địa bàn tỉnh, đẩy mạnh công tác tuyên truyền nâng cao nhận thức cho mọi người dân về du lịch, quán triệt vai trò, vị trí và hiệu quả nhiều mặt của du lịch trong đời sống kinh tế – xã hội ở địa phương; mở rộng và phát triển du lịch theo hướng văn hóa và sinh thái, gắn chương trình du lịch với các lễ hội địa phương, qua đó không những tham gia vào việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống mà còn có tác dụng làm giầu thêm bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc. Đây chính là mục tiêu và cũng là cơ sở để phát triển du lịch bền vững cho Gia Lai.
Markatin và Mary
Chào Markatin và Mary! Đây có phải là lần đầu tiên hai chị đến Việt Nam?
Markatin – Mary: Đúng! Chúng tôi muốn được sống trong không khí mùa hè của Việt Nam. Quả thực là nóng nhưng mà vui. Chúng tôi đã đi tắm biển. Tất cả bãi biển từ Nam ra Bắc đều nhộn nhịp.
Hai chị có nhận xét gì về biển Việt Nam?
Markatin – Mary: Biển Việt Nam có nhiều bãi tắm đẹp. Chúng tôi thích nhất là bãi biển Cửa Tùng (Quảng Trị) bãi tắm thoải dài, nước trong nhưng ở đây có quá ít dịch vụ phục vụ cho du lịch. Các bãi tắm phía Nam sạch sẽ hơn phía Bắc. Ví như Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới nhưng nhiều bãi tắm rất bẩn, rác nổi nhiều trên mặt nước. Ở Đồ Sơn, Sầm Sơn cũng vậy. Giá như các bạn làm tốt công tác vệ sinh môi trường thì biển Việt Nam sẽ hấp dẫn du khách nhiều hơn.
Phạm Công Tuấn – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Thác nước ở Đức Trọng

Tìm về Đức Trọng
Điểm nổi bật nhất của Đức Trọng (cách Đà Lạt 36km về hướng nam) là những thác nước kỳ vĩ bậc nhất Tây Nguyên nằm giữa cách rừng đại thụ vi vút gió ngàn và những buôn làng dân tộc đầy ắp cổ tích. Mỗi ngọn thác đều gắn với một huyền thoại bí ẩn.
Chạy dọc quốc lộ 20, đến ngã 3 Liên Khương, bạn sẽ bị quyết rũ bởi cảnh quan độc đáo của thác Liên Khương (Liên Khàng, Tổ Ong). Dòng sông Đa Nhim chảy qua huyện Đơn Dương, xuôi về Liên Khàng, gặp vết gãy địa hình, dòng nước đổ xuống tạo thành thác có độ cao khoảng 50m. Thượng nguồn là dòng suối có nền đá rộng 60m, xung quanh là các ruộng bậc thang, phong cảnh hữu tình. Thác Liên Khương tung bọt trắng xóa với chiều rộng từ 30- 50m, chảy xuôi về phía Tùng Nghĩa. Du khách có thể du thuyền dọc dòng nước êm đềm để khám phá các hang động nhỏ huyền bí.
Cũng dòng Đa Nhim, khi chảy qua địa phận xã Phú Hội, đổ xuống độ sâu khoảng 30m tạo thành thác Gougah. Du khách quen gọi là thác Ổ gà, do thấy dòng chảy phân đôi: một dòng màu đỏ, một dòng màu trắng giống quả trứng bổ đôi nằm trên vách đá màu xám. Đặc biệt, cách thác không xa có một mạch nước khoáng nóng đã được các nhà khoa học khảo sát, có thể sử dụng để sản xuất nước khoáng thiên nhiên. Thác Gougah là nơi lý tưởng để tổ chức các dịch vụ: nghỉ cuối tuần, tắm suối nóng trị liệu và khu vui chơi giải trí… Cách Liên Khương không xa là thác J’RaiBliang cao chừng 40m. Ngày xưa vua Bảo Đại đi săn thường chọn nơi này dừng chân cắm trại, từ đó người dân quen gọi đó là thác Bảo Đại. Thượng nguồn có hai dòng chảy quanh năm không bao giờ cạn. Đến đây, du khách có thể khám phá thêm về đời sống của người Chu Ru, Kơ Ho bản địa.
Độc đáo nhất trong tour du lịch thác nước Đức Trọng là ngọn thác hoang dã và mơ màng nhất Nam Tây Nguyên: Pongour! Dân địa phương thường gọi thác này bằng những cái tên đầy vẻ thơ mộng và quyến rũ như Thiên Thai và Bảy Tầng. Thác cao 25cm, tạo thành nhiều tầng bậc lạ mắt.Đặc biệt, thềm thác rộng hàng chục ha có thể làm sân chơi cho hàng ngàn du khách một lúc. Hằng năm vào rằm tháng Giêng, mọi người khắp nơi nô nức kéo về trải hội Pongour. Đây là dịp lứa đôi không phân biệt Bắc – Nam, kinh – thượng… hồ hởi vuotj qua 7 tầng thác để tâm tình, kết bạn với nhau.
Nhiều năm gần đây, những thác nước Đức Trọng luôn có tên trong tour du lịch dã ngoại của các công ty lữ hành. Điểm thuận lợi là các thác này đều nằn gần QL 20, và không quá xa trung tâm thành phố Đà Lạt,giao thông khá thuận lợi. Điều hấp dẫn các nhà đầu tư là các thác đều có cảnh quan ngoại mục, ít trở ngại cho vấn đề giả tỏa, đền bù. Gộp 4 thác này du khach sẽ có một tour du lịch thú vị.
Đánh thức tiềm năng
Nhận biết đây là tiềm năng lớn, là thế mạnh để phát triển kinh tế địa phương, một dự án gọi vốn đầu tư, tôn tạo Đức Trọng đã được lập.Với tổng số vốn kêu gọi đầu tư cho 3 thác (Liên Khương, Bảo Đại, Gougah), chưa kể thác Pongour và các điểm văn hóa khác là 14 tỷ đồng. Một con số không nhỏ. Theo kế hoạch, từ nay đến năm 2010, ngành du lịch Lâm Đồng sẽ phối hợp với các ngành chức năng, các nhà đầu tư… tập trung xây dựng thế mạnh du lịch Đức Trọng trở thành điểm du lịch hấp dẫn của cả nước. Ông Dương Quang Hải – Trưởng phòng VH-TT Đức Trọng cho biết: “Hằng năm, các điểm du lịch ở Đức Trọng đón được trên 15 ngàn lượt khách, riêng thác Pongour đón trên 10 ngàn lượt. Đến nay thác Pongour đã được công ty TTHH Đắc Nam đầu tư, khai thác; thác Gougah đã lập xong dự án chờ Sở kế hoạch – Đầu tư thẩm định, phê duyệt và được Công ty Tài Nhân (TPHCM) nhận đầu tư, tôn tạo: Công ty DVDL Đà Lạt được huyện Đức Trọng đồng ý cho lập dự án xây dựng, khai thác Liên Khương.
Trong thời gian qua, việc khai thác tiềm năng du lịch Đức Trọng đã được tỉnh và UBNN huyện Đức Trọng quan tâm đẩy mạnh. Cùng với việc tổ chức tuyên truyền quảng bá, giới thiệu các điểm du lịch trên các phương tiện thông tin đại chúng, huyện Đức Trọng đã bắt đầu sửa chữa, nâng cấp hệ thống giao thông liên xã, phá thế “ngõ cụt” để đưa khách đến với thác nước kỳ ảo của mình.
Hấp dẫn Phú Ninh
Nhắc đến hồ Phú Ninh, không ai có thể quên hình ảnh “một túi nước khổng lồ” lơ lửng treo trên đầu 8 vạn sinh mạng con người ở thị xã Tam Kỳ trong cơn lũ khủng khiếp năm 1999. Song còn một Phú Ninh khác – một Phú Ninh của trời mây non nước và cỏ cây muông thú, một địa điểm du lịch đang manh nha hình thành.
Mai Văn Bảo -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Địa danh du lịch nổi tiếng

KIÔ – TÔ: Địa danh du lịch nổi tiếng, đến với vùng đất đất nước mặt trời mọc, quý khách không thể bỏ qua thành phố KIÔ – TÔ. Đây là một trong những thành phố tiêu biểu cho nền văn hóa Nhật Bản. KIÔ – TÔ nằm cách Tô – ky – ô 350 km về phía tây và nếu bạn đi bằng tàu Shi – kan – sen (tàu siêu tốc hình viên đạn) thì chỉ mất khoảng 3 h. KIÔ – TÔ là một trong những thành phố lớn nhất của Nhật Xô với 1.391.000 dân cư.
KIÔ – TÔ nằm trong một lòng chảo, bao vây từ ba phía đông, tây và tây bắc bởi các dãy núi, làm cho khí hậu KIÔ – TÔ trở nên nóng vào mùa hè nhưng trở nên rất lạnh vào mùa đông. Nguyên từ KIÔ – TÔ có nghĩa là kinh đô. KIÔ – TÔ được giữ làm thủ lĩnh của Nhật Bản trong suốt 1.100 năm (794 – 1868), khi Minh Trị Nhật Hoàng chọn Tô – ky ô làm thủ phủ mới. Tuy KIÔ – TÔ chỉ giữ vị trí trung tâm chính trị trong khoảng thời gian ngắn, nhưng KIÔ – TÔ lại luôn đóng vai trò quan trọng trong mọi thời đại của Nhật bản, không những thế KIÔ – TÔ còn là cái nôi nuôi dưỡng nền mỹ thuật và văn hóa độc đáo của Nhật bản.
Trong vòng 1.100 năm làm thủ đô, KIÔ – TÔ đã chứng kiến biết bao cuộc chiến tranh giành quyền lực. Các cuộc chiến tranh này đi đôi với sự tàn phá và đốt cháy, đã nhiều lần phá hủy phần lớn thành phố cũng như những công trình văn hóa của nó. Tuy vậy, nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của nhân dân thành phố, chủ yếu gồm các thương gia và các nghệ nhân thủ công, KIÔ – TÔ luôn vực dậy,sau mỗi lần tàn phá. Sau khi thống nhất Nhật Bản, Tô – ku – ga – oa lê – ya – sư đã lập ra kế hoạch tái thiết thành phố trên quy mô lớn. Những gì ngày nay chúng ta chiêm ngưỡng tại KIÔ – TÔ phần lớn là thành quả kế hoạch đó.
Ngày nay, KIÔ – TÔ có 1.600 ngôi chùa, 260 ngôi đền và rất nhiều các tài sản văn hóa quan trọng khác được công nhận là bảo vệ quốc gia. Chính vì lẽ đó, KIÔ – TÔ trở thành thành phố du lịch và văn hóa nổi tiếng của Nhật Bản và được công nhận rộng rãi trên thế giới. Trong các di tích lịch sử đã trở thành địa danh tham quan du lịch nổi tiếng phải kể đến: Đền Ki – yo – mi – za, thành Ni – jo, Điện thờ Hê – – an, Kim các Tự (Ngôi chùa được mạ vàng hoàn toàn và luôn lấp lánh rực rỡ)…
Tại KIÔ – TÔ những nghề sản xuất thủ công truyền thống đã có từ lâu đời như dệt gấm kim tuyến Ni – Shi – jin, In – yu – zen, và đồ gấm Ki – yo – mi – zu vẫn tiếp tục phát triển cho tới ngày nay. Đây cũng là một minh chứng cho việc bảo vệ và giữ gìn những phong cách, truyền thống cổ xưa KIÔ – TÔ …
KIÔ – TÔ vẫn giữ không khí của một thành phố cổ mặc dù có nhiều ngôi nhà và kiến trúc hiện đại. Chính vì bầu trời không khí đó mà KIÔ – TÔ tô được mọi người dân Nhật yêu mến, quan tâm, và coi đó như “quê hương của tinh thần và là cội nguồn của Nhật Bản”.
Khán giả Mỹ bầu chọn
Bộ phim khoa học viễn tưởng Star Wars (Chiến tranh các vì sao) vừa được người đọc tạp chí điện ảnh danh tiếng của Mỹ Empire bầu chọn là bộ phim hay nhất mọi thời đại. Được sản xuất năm 1997, bộ phim này đã giúp các diễn viên Mark Hamill, Harrison Ford và Carie Fisher trở nên nổi tiếng tức thì. Bộ phim do đạo diễn George Lucas dàn dựng, kể về câu chuyện của Luke skywalker – người bỏ nhà để tham gia vào đội quân phản loạn đi cứu công chúa Leia từ tay bạo chúa Darth Vader.
Đáng ngạc nhiên khi bộ phim Gladiator (Võ sĩ giác đấu) của Ridley Scott giành một giải Oscar cho ngôi sao Rusell Crowe, chỉ đứng vị trí thứ 9. Tuy phim bố già đứng vị trí thứ 4 nhưng nam diễn viên đóng trong phim – Robert de Niro – lại được coi là nam diễn viên xuất sắc nhất. Theo sau anh là ngôi sao trong phim Vẻ đẹp Mỹ – Kevin Spacey.
Nữ diễn viên số một trong danh sách không ai khác là Julie Roberts trong phim Đổi gió hú và thấp hơn một bậc, ngôi sao Jodie Foster trong phim “Sự im lặng của bầy cừu. Với các tập phim Công viên khủng long cùng nhiều bộ phim khác, đạo diễn Steven Spielberg vinh dự nhận về ngôi vị đạo diễn suất sắc nhất. Thật buồn bộ phim Châu Á Ngọa hổ, tang long của đạo diễn Ang Lê chỉ đứng thứ 29. Nhưng đôi điều an ủi là nó vẫn đứng trên các bộ phim kinh điển của Hollywood như Titanic (đứng thứ 34) hay Cuốn theo chiều gió (thứ 38).
Đức Thuận – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Bạn phải làm gì khi trong đoàn khách có người bị thất lạc hành lý?

Chuyên mục Sổ tay hướng dẫn viên du lịch kỳ này xin tư vấn cùng các bạn cách giải quyết tình huống khi trong đoàn khách có người bị thất lạc hành lý hoặc mất cắp tài sản.
Khi máy bay đến Việt Nam, có khách thông báo với hướng dẫn viên là bị thất lạc hành lý và đề nghị hướng dẫn giúp đỡ lấy lại hành lý này. Người hướng dẫn viên cần làm ngay các thủ tục cần thiết như: báo về phòng điều hành công ty du lịch, nhận phiếu báo hành lý thất lạc, liên hệ với sân bay để lấy hành lý cho khách. Tâm lý du khách có hành lý thất lạc thường rất lo lắng và sốt ruột, vì vậy bên cạnh việc làm các thủ tục như đã nói ở trên, hướng dẫn viên cần thường xuyên trao đổi với du khách có hành lý bị thất lạc, động viên họ an tâm chờ đợi. Đối với trường hợp cả đoàn khách khi sang Việt Nam toàn bộ hành lý gửi sang đều bị thất lạc, có thể phải chờ chuyến sau mới lấy lại được, người hướng dẫn ngoài việc xử lý như đã nêu trên, cần điện báo ngay về công ty du lịch để xin ý kiến và mua cho mỗi du khách một bộ quần áo cùng đồ dùng cần thiết như: bàn chải, thuốc đánh răng… để du khách sử dụng tạm thời. Ngoài trường hợp du khách bị thất lạc hành lý, trong hành trình du lịch có lúc vì lý do nào đó mà du khách bị mất cắp tiền bạc hay đồ vật, sau khi được tin, nhất thiết hướng dẫn viên phải đưa du khách tới đồn công an gần nhất khai báo lấy giấy xác nhận của chính quyền công an nơi du khách khai mất tiền bạc, hành lý. Tâm lý của du khách bị mất tiền bạc, hành lý rất lo lắng và hy vọng ít ra cũng lấy cho được xác nhận của chính quyền hay công an địa phương của nước sở tại về việc mất tiền bạc, đồ đạc có để khi mang về nước họ có thể được nhận tiền bảo hiểm. Trong khi đó, chính quyền hoặc công an địa phương, đôi khi có sự mất uy tín về tình hình an ninh khu vực thường thoái thác trách nhiệm trong việc xác nhận cho du khách. Vì vậy, lúc này hướng dẫn viên cần phải khéo léo trình bày giảng giải để công an hoặc chính quyền địa phương cho giấy xác nhận với nội dung đơn giản như sau:
Chứng nhận tên của du khách:
Hộ chiếu:
Đã đến trình báo mất tiền……
Tại:
Ngày… tháng… năm…
Xác nhận của công an hoặc chính quyền địa phương.
Nếu hướng dẫn viên xử lý như trên thì công an hoặc chính quyền địa phương không thể từ chối xác nhận việc khách mất tiền hoặc đồ đạc được. Về phía du khách họ cũng sẽ đánh giá cao công tác hướng dẫn của hướng dẫn viên.
Tin vắn văn hóa
Chính phủ vừa quyết định kể từ năm 2002 sẽ thực hiện việc hỗ trợ hoạt động sáng tạo tác phẩm, công trình văn học nghệ thuật, báo chí theo cơ chế Nhà nước đặt hàng.
Theo tin từ Bộ Văn hóa Thông tin, Ban chỉ đạo tổ soạn thảo Quy chế quản lý hoạt động nghệ thuật quần chúng nơi công cộng của Bộ đã được thành lập gồm 6 thành viên, do Thứ trưởng Võ Hồng Quang làm Trưởng ban.
Bảo tàng Cách mạng Việt Nam sẽ thực hiện xây dựng nội dung trưng bày mới theo dự án đã được Bộ Văn hóa Thông tin phê duyệt với kinh phí 229 triệu đồng.
Bốn mục tiêu của ngành du lịch giai đoạn 2001 – 2010
Trong dự thảo báo cáo tình hình hai năm thực hiện thông báo kết luận 179 của Bộ Chính trị về phát triển du lịch trong tình hình mới, Tổng cục Du lịch đã đề ra mục tiêu chiến lược phát triển nhanh và bền vững ngành kinh tế mũi nhọn du lịch với nhiều biện pháp đồng bộ. Từng bước đưa nước ta trở thành một trong những trung tâm du lịch tầm cỡ của khu vực. Phấn đấu đến năm 2020 đưa Việt Nam vào nhóm quốc gia có ngành du lịch phát triển hàng đầu trong khu vực. Dưới đây là bốn mục tiêu cụ thể trong giai đoạn 2001 – 2010:
Tăng cường thu hút khách du lịch: Phấn đấu năm 2005 đón 3 – 3,5 triệu lượt khách du lịch quốc tế, 15 – 16 triệu lượt khách du lịch nội địa. Năm 2010 đón 5,5 – 6 triệu lượt khách du lịch quốc tế – nhịp độ tăng trưởng bình quân 11,4 phần trăm năm và 25 triệu lượt khách du lịch nội địa.
Nâng cao nguồn thu nhập từ du lịch: Dự tính thu nhập du lịch năm 2005 đạt 2,1 tỷ USD và năm 2010 đạt 4 – 4,5 tỷ USD, đưa tổng sản phẩm du lịch (GDP) năm 2005 đạt 4,3 phần trăm và năm 2010 đạt 5,3 phần trăm tổng GDP cả nước. Tốc độ tăng trưởng GDP bình quân giai đoạn 2001 – 2010 đạt 11 – 11,5 phần trăm trên năm. Phối hợp chặt chẽ với các ngành và địa phương đẩy mạnh xuất khẩu tại chỗ thông qua du lịch, tăng nguồn thu ngoại tệ.
Xây dựng mới, trang bị lại cơ sở vật chất kỹ thuật du lịch: Xây dựng 4 khu du lịch tổng hợp quốc gia và 16 khu du lịch chuyên đề. Nâng cấp các tuyến, điểm du lịch quốc gia và quốc tế, các khu du lịch có ý nghĩa vùng và địa phương. Đến năm 2005 có 8 vạn phòng khách sạn, năm 2010 là 13 vạn phòng. Nhu cầu vốn đầu tư đến năm 2005 cần 1,6 tỷ USD (đầu tư cho kết cấu hạ tầng khu du lịch là 0,97 tỷ), đến năm 2010 cần 2,5 tỷ USD (1,58 tỷ cho hạ tầng khu du lịch).
Tăng cường hợp tác quốc tế; đẩy mạnh xúc tiến, tuyên truyền quảng bá; nghiên cứu, ứng dụng khoa học kỹ thuật và đào tạo phát triển nguồn nhân lực du lịch; tạo thêm việc làm, góp phần xóa đói giảm nghèo: mở rộng diện ký và thực hiện tốt hiệp định hợp tác du lịch song phương tham gia hiệu quả vào các tổ chức du lịch quốc tế. Xây dựng tiềm lực nghiên cứu khoa học và công nghệ cũng như mạng lưới các cơ sở đào tạo du lịch. Đến năm 2010 tạo thêm 1,4 triệu việc làm trực tiếp và gián tiếp cho xã hội (trong đó đến năm 2005 tạo 22 vạn việc làm trực tiếp trong ngành du lịch, đến năm 2010 tạo 35 vạn việc làm trực tiếp).
Báo du lịch – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Ai về với hội chiêu Trưng

Đền Chiêu Trưng được lập từ năm 1447 trên núi Long Ngâm, thuộc xã Kim Đôi (nay là Thạch Bàn, Thạch Hà, Hà Tĩnh) để thờ Lê Khôi cháu ruột Lê Lợi. Ông là một trong 35 công thần khởi nghĩa Lam Sơn, đã được phong đến chức Khâm sai tiết chế thủy bộ Lục dinh, Hộ vệ thượng tướng quân và được làm tổng trấn Hoan Châu (Nghệ An). Năm 1446, sau khi đánh tan quân chiêm thành ở Thuận Hóa trở về, ông mất ở Cửa Sót, chân núi Lam Giới.Triều đình làm quốc tan và an tang ông tại núi Long Ngâm rồi lập đền thờ tại đây. Năm 1487, Lê Thánh Tông lại phong ông làm Chiêu Trưng đại vương.
Gần 5 thế kỷ trôi qua cùng sự bào mòn của mưa gió nhưng đền Chiêu Trưng vẫn giữ được phong cách cổ truyền, lộng lẫy cả về quy mô kiến trúc lẫn trang trí nghệ thuật. Đền được xây kiểu tiền miếu hậu lăng, gồm 3 tòa điện: thượng, trung và hạ. Trong đền, các mảng chạm trỗ hết sức tinh xảo, điêu luyện. Bên cạnh các đề tài quen thuộc như bát tiên quá sơn, bát tiên quá hải, tứ linh, bát bảo, còn nhiều đề tài mang đậm chất dân gian được các nghệ nhân thể hiện công phu: nữ công thổi sáo, vũ nữ, các con giống v.v… Đặc biệt, còn có pho tượng Chiêu Trưng đại vương uy nghiêm bằng gỗ trầm hương dựng trong đền. Ngoài đền chính là ở núi Long Ngâm, 3 xã Vĩnh Tuy, Mai Phụ và Kim Đôi đều có đền thờ vọng. Mấy chục năm trôi qua, đền vẫn giữ được truyền thống tổ chức lễ hội vào dịp giỗ Lê Khôi ngày 2 – 3/5 âm lịch hàng năm.
Từ tối nagỳ 1/5 nhân dân đã tụ hội ở đền, làm lễ “mộc dục” (tắm tượng) Chiêu Trưng đại vương. Chờ đến giờ ngọ hôm sau, nhân dân xã Kim Đôi và Vĩnh Tuy tiến hành lễ rước kiệu, tàn, lọng, đồ tế khí từ đền vọng xã mình về đền vọng xã Mai Phụ, sau đó rước về đền chính. Vào dịp lễ hội, mọi người đều nghỉ việc dự lễ hội nên đám rước rất đông trừ những người có tang không được tham gia rước kiệu. Con gái mặt áo tứ thân, chit khăn mỏ quạ, đội mâm ngũ sự, còn con trai mặc đồ nâu, đội nón gỗ sơn, gánh kiệu và đồ tế khí. Tham gia đoàn rước còn có hàng trăm chiếc thuyền của các làng lân cận và của ngư dân thường ra vào Cửa Sót. Đến tối, mọi người tụ tập tại đền, thưởng ngọn phong cảnh sơn thủy hữu tình của đền trong lung linh muôn ngàn đền, nến. Về khuya, khi thanh niên tổ chức hát ví dặm trao duyên cũng là lúc các bậc cao niên ngồi hát chầu văn ca ngợi công đức của Chiêu Trưng đại vương. Năm nào cũng thế, cứ dịp này, cả vùng Cửa Sót, núi Long Ngâm say trong không khí hội hè vô cùng rộn rã, cả ngày lẫn đêm, để chờ đến giờ khắc thiêng liêng là giờ Tỵ ngày 3/5 sẽ cử hành tế lễ rồi dâng hương ở lăng mộ đại vương.
Lễ tế chấm dứt là cuộc thi chèo thuyền bắt đầu, với sự cổ vũ của hàng trăm người dân. Đây vừa là hình thức sinh hoạt, giới thiệu nhân vật lịch sử Lê Khôi, giới thiệu giá trị kiến trúc, nghệ thuật của ngôi đền. Đặc biệt dù vẫn có nhiều nghi thức cổ, những lễ hội không hề có biểu hiện mê tín dị đoan hay thương mại hóa lễ hội. Đây là sự cố gắng rất lớn của chính quyền và địa phương trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa tinh thần đặc sắc, đáp ứng nhu cầu tâm linh của người dân, đồng thời là kịp khơi gợi truyền thống hào hùng của dân tộc. Có lẽ, chính sự độc đáo về nhiều mặt đã khiến hội đền Chiêu Trưng luôn thu hút khách du lịch thập phương.
Những điểm cần lưu ý khi đưa khách thăm quan
Những điểm cần lưu ý khi đưa khách thăm quan các vùng dân tộc thiểu số. Để giúp các bạn có những tour đạt hiệu quả cao, khi đưa khách thăm quan vùng dân tộc thiểu số, báo Du lịch xin giới thiệu những điểm cần lưu ý khi đến vùng một vài dân tộc ở miền Trùng và Tây Nguyên Nam Trung Bộ.
Dân tộc thiểu số Vân Kiều miền trung: Trước khi đưa khách thăm quan làng Vân Kiều, điều đầu tiên bạn cần ghi nhớ là cần phải có sự thỏa thuận từ trước với bảng làng.
Bạn hãy hướng dẫn khách chào hỏi những người trong bản, làng, đầu tiên là những người cao tuổi để sau đó là những người này sẽ giới thiệu đoàn khách của bạn với các chức sắc trong làng. Hãy học cách nói một câu chào xã giao tiếng dân tộc, điều đó sẽ giúp được bạn chiếm được cảm tình của người dân địa phương. Sau khi giới thiệu làm quen, nếu đoàn khách muốn thăm quan nhà nào đó thì phải được chủ nhà dẫn đường chỉ lối. Bản chất của người Vân Kiều cũng như các dân tộc thiểu số khác rất chân thật và đôn hậu, nhưng để chiếm được lòng tin cậy của họ ngay lập tức là điều khó khăn. Vì vậy, khi trao đổi, bạn hãy chỉ dẫn khách phải tỏ ra hết sức khiêm nhường, biết lắng nghe và kính trọng người Vân Kiều.
Khi đoàn khách của bạn được người Vân Kiều mời ăn uống hoặc tham dự buổi sinh hoạt nào đó ở trong làng thì không nên từ chối. Bạn hãy hướng dẫn khách nên nếm thử mọi đồ ăn thức uống của người Vân Kiều mời, cử chỉ đó được họ coi đoàn khách của bạn là những người bạn thực sự. Nếu đoàn khách của bạn muốn hỏi người Vân Kiều về một vấn đề nào đó, tuyệt đối không nên đòi hỏi họ phải trả lời ngay. Bởi người dân tộc này thường có thói quen bàn bạc, lấy ý kiến của những người cao tuổi như già làng, trưởng bản, hoặc các chức sắc trong làng trước, rồi mới có thể trả lời câu hỏi của đoàn khách được.
Cuối cùng, nên ghi nhớ, không được đưa đoàn khách của bạn tới làng Vân Kiều khi trong làng đang có tế lễ và dấu hiệu cấm kỵ ở cổng làng.
Ngọc Thanh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 20 (185) 2001

Nỗi niềm chợ phiên

Thăng trầm chợ phiên
Cứ có người là ắt phải có chợ. Từ bao đời nay, chợ luôn luôn gắn bó với đời sống thường nhật của người Việt Nam chúng ta. Khách đến nhà, muốn kiếm chút gì để thết đãi thì ra chợ, cái kim, sợi chỉ thiếu cũng phải tìm đến chợ… Dạo vài vòng quanh chợ, ngắm nhìn cho thật chán chê, xem dân tình làm ăn ra sao đôi khi cũng là cái thú của nhiều người. Mà ngày xưa làm gì có cảnh chợ mọc tràn lan như hiện nay. Các cụ kể lại rằng, ngày xưa chợ Bưởi và chợ Mơ ở hai đầu của thành phố, tháng họp sáu phiên, chợ Bưởi các ngày 4 và 9; chợ Mơ các ngày 3 ngày 7. Ngoài cung cấp các nhu yếu phẩm cho cuộc sống hàng ngày, chợ phiên cung cấp chủ yếu là cây giống và con giống.
Chợ phiên một thời đã bị co hẹp lại do cuộc sống của nhiều gia đình còn quá vất vả, mức sinh hoạt thấp, đặc biệt là thời bao cấp cái gì cũng phải mua bằng tem phiếu,hàng hóa khan hiếm. Nhưng khi phong trào phát triển chăn nuôi để “cứu nhà” ra đời thì chợ phiên lại hồi sinh. Ấy là lúc người ta tận dụng hết mọi ngóc ngách trong nhà để nuôi lợn, nuôi chim cút. Khi đó cái giống sút vật vô tri ấy được người ta cưng chiều hết cỡ. Có khi con cái trong nhà ốm không lo bằng con lợn hắt hơi hay bỏ ăn. Khi chuyển đổi từ cơ chế tập trung bao cấp sang cơ chế thị trường nhà nhà làm kinh tế. Mặt đường, nhà mặt phố được tận dụng hết cỡ để buôn bán. Các hộ gia đình bỏ chăn nuôi vì không có hiệu quả kinh tế. Gia súc gia cầm hiện nay chủ yếu được nuôi ở những trang trại lớn hoặc ở những gia đình nông thôn. Chợ phiên ở Hà Nội hiện nay vẫn đang tồn tại nhưng chỉ còn lại một góc ở các chợ mà thôi.
Một sáng ở chợ phiên
Bốn giờ sáng chúng tôi lên Bưởi để được ngắm nhìn chợ phiên. Tưởng rằng mình đến sớm ai ngờ chợ đã họp từ lúc nào. Nằm khuất trong góc cuối chợ, chợ phiên Bưởi tháng họp sáu lần, từ sáng sớm cho đến trưa. Chợ phiên Bưởi thực sự giờ chỉ bán các loại con giống như gà, vịt, chó, mèo, chim, lợn… nhưng đông nhất là chó và mèo cảnh. Tuy chỉ là một góc chợ nhưng tiếng người chào hỏi nhau, tiếng mặc cả xen lẫn tiếng chó mèo kêu inh ỏi khiến chợ thật náo nhiệt. Bước chân vào chợ là phải chấp nhận ngửi cả mùi hôi của chó mèo. Hơn 50 người bán hàng quây hai bên lối đi với chó mèo đặt trong làn, trong những chiếc lồng tre, lồng sắt được buộc kỹ. Anh Hùng, một người đã có thâm niên đi chợ phiên cho biết: “Ngày trước chợ đông lắm, người bán xua người mua không hết. Người nào nhanh tay mua được rẻ thì hoan hỉ lắm, người nào chậm chân chỉ biết chép miệng tiếc của. Còn chợ phiên bây giờ thì trăm người bán chỉ có vài người mua, mỗi phiên bán được một hai chó là may mắn lắm rồi. Có phiên chợ mang chó đi lại mang chó về, có hôm phải nài nỉ bán rẻ để về nhà cho sớm. Tôi xoay từ chợ Bưởi, chợ Mơ cho đến chợ Hà Đông vẫn chỉ đủ ăn thôi. Nhiều người bỏ chợ làm việc khác. Chẳng biết tôi còn theo được chợ phiên đến bao giờ?”.
Quả thật, chợ chỉ đông người bán chứ chẳng thấy người mua là bao. Đến khoảng 12 giờ trưa những người bán hàng rủ nhau về. Nhiều người sọt hàng trông vẫn còn đầy hàng bên trong.
Chợ phiên còn đến bao giờ?
Cùng tâm sự với anh Hùng, nhiều người cho rằng chợ phiên Hà Nội chẳng bao lâu nữa chỉ còn lại trong ca dao, tục ngữ và trong ký ức của người Hà Nội. Cuộc sống đang ngày càng thay đổi, con người cũng khác. Thời gian ngày càng ít dần, ngay đến bữa ăn cũng bị công nghiệp hóa để phục vụ cho công việc của nhiều người. Các chợ cũng tự do bung ra, chợ xanh, chợ cóc, chợ hẻm, chưa kể là các hàng bán rong phục vụ nhu cầu của mọi người. Muốn gì chỉ cần ới một tiếng là một lúc sau đã có người mang đến tận cửa. Chợ phiên lại bán một thứ hàng hóa đặc biệt như vậy nên ngày càng mai một dần.
Đến lúc chợ phiên Hà Nội sẽ chỉ còn là ký ức trong lòng người Hà Nội?.
Phạm Huy An – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(195)2001

Bóng đá nữ – niềm hy vọng

Sea game 21 sắp tới nơi. Người ta bàn tán nhiều đến những tấm huy chương. Môn bóng đá được nhắc tới luôn. Về đội tuyển nam, ông huấn luận viên người Brasil nói tới huy chương vàng mặc dù lần này các cầu thủ lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm và thành tích không được tham gia theo quy định. Thì hãy cứ tin như thế đã. Riêng tôi đặt nhiều hy vọng vào đội tuyển nữ.
Phải nói rằng lâu nay ta ít chú ý, thiếu quan tâm đến bóng đá nữ nước nhà nói chung và đội tuyển nữ nói riêng. Việc tổ chức, phát triển phong trào cũng khá muộn màng, chậm chạp. Cách đây gần chục năm, trong bài báo nói về trường Chu Văn An, tác giả đã ao ước gợi ý nên tổ chức đội bóng nữ của trường vì nơi này từng có phong trào thể thao, văn nghệ từ lâu và nhiều anh tài đã trưởng thành từ ngôi trường có truyền thống này. Nếu như bóng đá nữ sớm được khuyến khích , phát triển trong giới học sinh, sinh viên thì đến nay hẳn đã có nhiều đội bóng giỏi chứ không lèo tèo, manh mún như bây giờ. Tiếc rằng tiếng nói ấy chẳng được mấy ai lưu ý. Đội tuyển bóng đá nữ của ta mấy năm nay đã có nhiều tiến bộ dẫu rằng khởi đầu chậm cũng như đa số các đội ở khu vực Đông Nam Á. Đó cũng là lợi thế của ta trong việc tranh tài ở Sea Game ở môn này – và thiếu sự động viên, chăm sóc chu đáo. Đội bóng nữ của ta hiếm có dịp được cọ xát quốc tế hoặc đi tập huấn ở nước ngoài để nâng cao trình độ, mở rộng tầm nhìn. Chuẩn bị đi làm nhiệm vụ quốc tế, đội tuyển không được thi đấu với các đối thủ xứng tầm. Quanh đi quẩn lại chỉ thấy có mấy đội Hà Tây, Than, Quận 1… vốn không lấy gì làm mạnh. Và cả nước cũng chẳng có nhiều nhặn gì về bóng đá nữ.
Trong cái không may cũng có cái hay. Vào thời gian tập huấn năm nay “quân xanh” của đội tuyển nhiều lần là các đội bóng nam: đội bóng lão tướng, đội đường sắt, đội U21… yếu trâu còn hơn khỏe bò. Giao đấu với các đội mày râu, nhất là các đội lão tướng, các tuyển thủ nữ của ta đã trưởng thành và học tập được rất nhiều. Các miếng đi bóng, lừa bóng, các động tác giả, những cú đột phá xuất thần, đường chọc khe lợi hại và các quả sút quyết đoán hiểm hóc… đã được các bậc cha chú, đàn anh thể hiện… Có lẽ nào lứa học sinh tóc dài vốn thông minh và đấu quyết tâm lại không học tập được ít nhiều? Giải bóng đá nữ quốc tế khu vực vừa qua – dẫu rằng Thái Lan chưa xuất hiện với đội hình chính và Myanma vẫn còn là ẩn số – ta đã thấy đội nhà chơi có đường nét, nhiều điểm mới và tiến bộ hơn trước rất nhiều. Ngay về thể lực vốn là điểm yếu mãn tính thì nay cũng đã khác hẳn. Đó là đội bóng khá thuần thục kỹ thuật cơ bản, tính đồng đội cao,chơi tự tin và đầy quyết tâm, không ngại va chạm. Những Hiền Lương, Thúy Nga, Ngọc Mai, Minh Nguyệt, Nguyễn Thị Hà, Kim Hồng… đã lưu lại những ấn tượng đẹp trong lòng giới hâm mộ. Đội bóng lại có một thuận lợi lớn là được ông thầy Darby rất giỏi sư phạm, hết lòng thông cảm với những khó khăn, hy sinh của các em mà tận tâm dạy bảo, uốn nắn. Ông đã làm cho đội bóng gắn bó với nhau như trong một gia đình. Lần phải chia tay với mấy em vì không đạt về yêu cầu chuyên môn, cả đội bóng đã òa khóc và thấy cũng đau xót trong lòng. Sức mạnh là ở chỗ ấy và tài năng, đức độ, thu phục nhân tâm cũng là ở đó. Vậy thì tại sao ta lại không tin tưởng, hy vọng được nhỉ? Vàng hay bạc chớ vội đạt ra quá sớm như là một gánh nặng tâm lý đè lên các em. Nhưng huy chương thì dứt khoát là có rồi. Phải không các em?
Mong rằng những người có trách nhiệm, giới hâm mộ, du luận báo chí và cả những “mạnh thường quân” nữa hãy quan tâm, chăm sóc, động viên các em mạnh mẽ hơn. Hãy thực tế và vì cái chung nhiều hơn. Gấp lắm rồi! Và đội tuyển bóng đá nữ của nước ta xứng đáng với niềm hy vọng và thông cảm của cả nước. Phải không các bạn?
Phạm Cường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001