Bóng đá nữ – niềm hy vọng

Sea game 21 sắp tới nơi. Người ta bàn tán nhiều đến những tấm huy chương. Môn bóng đá được nhắc tới luôn. Về đội tuyển nam, ông huấn luận viên người Brasil nói tới huy chương vàng mặc dù lần này các cầu thủ lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm và thành tích không được tham gia theo quy định. Thì hãy cứ tin như thế đã. Riêng tôi đặt nhiều hy vọng vào đội tuyển nữ.
Phải nói rằng lâu nay ta ít chú ý, thiếu quan tâm đến bóng đá nữ nước nhà nói chung và đội tuyển nữ nói riêng. Việc tổ chức, phát triển phong trào cũng khá muộn màng, chậm chạp. Cách đây gần chục năm, trong bài báo nói về trường Chu Văn An, tác giả đã ao ước gợi ý nên tổ chức đội bóng nữ của trường vì nơi này từng có phong trào thể thao, văn nghệ từ lâu và nhiều anh tài đã trưởng thành từ ngôi trường có truyền thống này. Nếu như bóng đá nữ sớm được khuyến khích , phát triển trong giới học sinh, sinh viên thì đến nay hẳn đã có nhiều đội bóng giỏi chứ không lèo tèo, manh mún như bây giờ. Tiếc rằng tiếng nói ấy chẳng được mấy ai lưu ý. Đội tuyển bóng đá nữ của ta mấy năm nay đã có nhiều tiến bộ dẫu rằng khởi đầu chậm cũng như đa số các đội ở khu vực Đông Nam Á. Đó cũng là lợi thế của ta trong việc tranh tài ở Sea Game ở môn này – và thiếu sự động viên, chăm sóc chu đáo. Đội bóng nữ của ta hiếm có dịp được cọ xát quốc tế hoặc đi tập huấn ở nước ngoài để nâng cao trình độ, mở rộng tầm nhìn. Chuẩn bị đi làm nhiệm vụ quốc tế, đội tuyển không được thi đấu với các đối thủ xứng tầm. Quanh đi quẩn lại chỉ thấy có mấy đội Hà Tây, Than, Quận 1… vốn không lấy gì làm mạnh. Và cả nước cũng chẳng có nhiều nhặn gì về bóng đá nữ.
Trong cái không may cũng có cái hay. Vào thời gian tập huấn năm nay “quân xanh” của đội tuyển nhiều lần là các đội bóng nam: đội bóng lão tướng, đội đường sắt, đội U21… yếu trâu còn hơn khỏe bò. Giao đấu với các đội mày râu, nhất là các đội lão tướng, các tuyển thủ nữ của ta đã trưởng thành và học tập được rất nhiều. Các miếng đi bóng, lừa bóng, các động tác giả, những cú đột phá xuất thần, đường chọc khe lợi hại và các quả sút quyết đoán hiểm hóc… đã được các bậc cha chú, đàn anh thể hiện… Có lẽ nào lứa học sinh tóc dài vốn thông minh và đấu quyết tâm lại không học tập được ít nhiều? Giải bóng đá nữ quốc tế khu vực vừa qua – dẫu rằng Thái Lan chưa xuất hiện với đội hình chính và Myanma vẫn còn là ẩn số – ta đã thấy đội nhà chơi có đường nét, nhiều điểm mới và tiến bộ hơn trước rất nhiều. Ngay về thể lực vốn là điểm yếu mãn tính thì nay cũng đã khác hẳn. Đó là đội bóng khá thuần thục kỹ thuật cơ bản, tính đồng đội cao,chơi tự tin và đầy quyết tâm, không ngại va chạm. Những Hiền Lương, Thúy Nga, Ngọc Mai, Minh Nguyệt, Nguyễn Thị Hà, Kim Hồng… đã lưu lại những ấn tượng đẹp trong lòng giới hâm mộ. Đội bóng lại có một thuận lợi lớn là được ông thầy Darby rất giỏi sư phạm, hết lòng thông cảm với những khó khăn, hy sinh của các em mà tận tâm dạy bảo, uốn nắn. Ông đã làm cho đội bóng gắn bó với nhau như trong một gia đình. Lần phải chia tay với mấy em vì không đạt về yêu cầu chuyên môn, cả đội bóng đã òa khóc và thấy cũng đau xót trong lòng. Sức mạnh là ở chỗ ấy và tài năng, đức độ, thu phục nhân tâm cũng là ở đó. Vậy thì tại sao ta lại không tin tưởng, hy vọng được nhỉ? Vàng hay bạc chớ vội đạt ra quá sớm như là một gánh nặng tâm lý đè lên các em. Nhưng huy chương thì dứt khoát là có rồi. Phải không các em?
Mong rằng những người có trách nhiệm, giới hâm mộ, du luận báo chí và cả những “mạnh thường quân” nữa hãy quan tâm, chăm sóc, động viên các em mạnh mẽ hơn. Hãy thực tế và vì cái chung nhiều hơn. Gấp lắm rồi! Và đội tuyển bóng đá nữ của nước ta xứng đáng với niềm hy vọng và thông cảm của cả nước. Phải không các bạn?
Phạm Cường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 29(181)2001

Những điểm nóng du lịch trên thế giới năm 2020

Theo dự tính của Tổ chức Du lịch Thế giới (WTO) thì tới năm 2020, tổng số lượt khách du lịch tới châu Á, sẽ xấp xỉ 1/4 tổng dân số trên thế giới tại năm đó. Trong 20 năm tới, châu Á sẽ là khu vực có ngành “công nghiệp không khói” phát triển nhanh nhất thế giới, và trở thành điểm đích chủ yếu của du khách trên thế giới trong thế kỷ 21. Đồng thời, bởi nền kinh tế phục hồi và phát triển, nên trong thế kỷ thứ 21, châu Á cũng sẽ trở thành một trong những nguồn du khách chính của các nước.
Năm 1998, Pháp là nước xếp thứ nhất trên thế giới về số lượng khách du lịch tới thăm (cũng năm đó Trung Quốc đứng hàng thứ 6), nhưng tới năm 2020, Trung Quốc sẽ nhảy lên vị trí đầu bảng, với số lượng mỗi năm tiếp đón chừng 130 triệu lượt du khách. Nhưng dự tính không ít người trong số đó sẽ tới du lịch Hồng Kông, vì vậy, Hồng Kông rất có thể từ vị trí thứ 18 năm 1998 nhảy lên vị trí thứ 5, với lượng du khách mỗi năm là 56 triệu lượt người.
WTO chỉ rõ, Trung Quốc là một trong những nước lớn trên thế giới, tuy hiện nay du khách nước ngoài khi tới Trung Quốc chưa hài lòng với vấn đề vệ sinh và một số mặt khác, nhưng xứ sở này vẫn chứa đầy tiềm năng về du lịch. Điều căn bản là cùng với sự phát triển nhanh chóng về kinh tế và dân trí, môi trường sinh thái càng được chú trọng bảo vệ, hơn nữa, Trung Quốc là quốc gia có nền văn hóa đa nguyên và cảnh quan thiên nhiên rất đa dạng, phong phú nên có sức hấp dẫn rất mạnh đối với du khách nước ngoài, nhất là du khách phương Tây. Thực tế cho thấy, nhà đương cục Trung Quốc đã và đang rất chú trọng tới “nền công nghiệp không khói” hái ra tiền này, nên họ ưu tiên đầu tư xây dựng hạ tầng, khuyến khích các địa phương bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa bản địa, nhất là với các dân tộc thiểu số, nên có sức thu hút đáng kể đối với du khách nước ngoài.
Quy định về giải quyết tai nạn giao thông
Khi xảy ra tai nạn giao thông đường bộ phải tuân theo các quy định sau:
Giữ nguyên hiện trường, các dấu vết phải được bảo vệ. Người bị thương phải được đưa đi cấp cứu kịp thời.
Người có mặt tại nơi xảy ra tai nạn có trách nhiệm giúp đỡ cứu chữa người bị thương và tìm cách báo cho nhà chức trách địa phương gần nhất, có trách nhiệm cung cấp thông tin xác thực về vụ tai nạn cho cảnh sát giao thông để xử lý đúng pháp luật.
Người điều khiển các xe khách khi qua nơi xảy ra tai nạn có trách nhiệm chở người bị thương đến nơi cấp cứu gần nhất. Các xe ưu tiên không bắt buộc phải chở người bị thương đến nơi cấp cứu.
Xe, đồ vật, hành lý, hàng hóa của người bị tai nạn phải được bảo vệ chu đáo. Cấm mọi hành vi gây nguy hại cho người, xe, tài sản của người bị nạn và người gây tai nạn.
Người có liên quan trực tiếp đến tai nạn phải có mặt tại hiện trường khi nhà chức trách tiến hành lập biên bản.
Người trốn tránh nghĩa vụ cứu trợ tai nạn sẽ bị xử lý theo pháp luật hiện hành.
Ủy ban nhân dân địa phương nơi xảy ra tai nạn phải tổ chức cứu chữa giúp đỡ người bị nạn, bảo vệ hiện trường và kịp thời thông báo cho Cảnh sát giao thông đến lập biên bản, xử lý hậu quả.
Trong trường hợp nạn nhân chết, sau khi cơ quan Công an đã hoàn tất các thủ tục theo quy định của pháp luật và đồng ý cho chôn cất thì Ủy ban nhân dân địa phương tổ có trách nhiệm tổ chức chôn cất người bị nạn.
(Trích điều 3 Điều lệ Trật tự an toàn giao thông đường bộ và Trật tự an toàn giao thông đô thị, ban hành kèm theo NĐ36/CP và NĐ75/CP sửa đổi, bổ sung NĐ36/CP của Chính phủ).
Sinh viên được lợi gì?
Các đợt cọ xác thực tế giúp họ hiểu rõ hơn những bài học lý thuyết. Song cái quan trọng hơn là cơ hội việc làm. Với kinh nghiệm thực tập, họ sẽ có thể dễ dàng và tự tin, sẵn sàng nhận công việc được giao sau khi ra trường. Đợt thực tập cũng là cuộc khảo sát, thử thách họ trong quá trình lập nghiệp. Cho dù thành công hay thất bại, đợt thực tập cũng mang lại cho họ một cơ hội. Do vậy, sau đợt thực tập, họ không hẳn quan tâm đến điểm báo cáo mà một giấy chứng nhận thực tập tại doanh nghiệp.
Từ cách tiếp cận này cho thấy, nếu khoa nào không chịu trách nhiệm trước doanh nghiệp về nhân sự, sinh viên nào khi đi thực tập chỉ cốt có báo cáo, doanh nghiệp nào không nhận sinh viên thực tập là bỏ lỡ cơ hội cho mình.
Cuối cùng cần thấy rằng, bên cạnh việc đề nghị cấp trên giúp đỡ, có lẽ tự thân chúng ta phải chủ động trong việc liên kết với nhau để góp phần nâng cao chất lượng đào tạo nhân lực cho ngành mang lại lợi ích chung cho mọi phía.
Bùi Hữu Cường – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Quyền miễn trừ ngoại giao

Quốc hội thông qua toàn văn luật hải quan Quyền miễn trừ ngoại giao: không thể làm khác tập quán và công ước quốc tế.
Luật hải quan vừa được thông qua tại kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa X là một bộ luật quan trọng, có ảnh hưởng trực tiếp đến ngành kinh tế trong đó có du lịch. Đặc biệt, các đại biểu quốc hội đã tranh luận khá sôi nổi quanh điều 62 về “Miễn khai, miễn kiểm tra hải quan”. (Xin được nói thêm, đây là một cuộc điều tra tế nhị đối với các hoạt động đối ngoại). Báo du lịch xin trích đăng hai trong số nhiều ý kiến quan trọng của các đại biểu Quốc hội xung quanh điều luật này.
Điều 62: Miễn khai, miễn kiểm tra hải quan:
Túi ngoại giao, túi lãnh sự được miễn khai miễn kiểm tra hải quan.
Hành lý, phương tiện vận tải của người điều ảnh hưởng quyền ưu đãi, miễn trừ ngoại giao, tổ chức quốc tế, hành lý, phương tiện vận tải của các đặc biệt khác được miễn kiểm tra hải quan.
Trích: dự thảo luật hải quan.
Ông Ngô Anh Dũng – BĐQH tỉnh Bình Dương: “Trong quan hệ quốc tế thì đây là vấn đề rất nhạy cảm bởi vì nó phụ thuộc vào quan hệ của hai bên. Ở đây khoảng 2có nói là hành lý, phương tiện vận tải của người được hưởng quyền ưu đãi miễn trừ ngoại giao, phương tiện vận tải của cơ quan chức đại diện ngoại giao, tổ chức quốc tế, hành lý, phương tiện vận tải của các đối tượng đặc biệt khác được miễn kiểm tra hải quan. Vấn đề ở đây là phải được làm rõ vì trong đối xử quốc tế rất phân biệt người được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao và người không được hưởng quyền này. Ý thứ nhất có nói rõ người ảnh hưởng quyền miễn trừ ngoại giao vì không phải tất cả các đối tượng là người nước ngoài giao, ngay cả các tổ chức quốc tế. Cho nên ở đây có ý là tổ chức quốc tế, phương tiện vận tải của cơ quan đại diện ngoại giao và tổ chức quốc tế thì được hưởng quyền lợi ưu đãi trừ, như thế là không đúng. Lý do là trên thế giới , các tổ chức quốc tế liên hiệp quốc, các tổ chức quốc tế liên Chính phủ ví dụ như ASEAN thì được hưởng cơ chế miễn trừ ngoại giao, nhưng còn một loạt các tổ chức quốc tế khác, ví dụ Hội đồng nhà thờ quốc tế… không thuộc cơ chế được hưởng ưu đãi miễn trừ ngoại giao thì sao? Đấy là thông lệ quốc tế. Cho nên phải làm rõ để tránh khiếu kiện sau này. Phải phân biệt rõ tổ chức quốc tế nào hưởng, tổ chức quốc tế nào không được hưởng. Bởi vậy, tôi đề nghị sửa lại như sau:
Khoản 2: Hành lý, phương tiện của con người, thêm chữ “Và cơ quan được hưởng ưu đãi, miễn trừ ngoại giao”. Bỏ câu tiếp theo là “phương tiện vận tải của cơ quan đại diện ngoại giao, tổ chức quốc tế”. rồi tiếp theo là “hành lý, phương tiện vận tải của các đối tượng đặc biệt khác được miễn kiểm tra hải quan”.
Phó thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm – Đại biểu tỉnh Nghệ An: Điểm này phải thể hiện đúng các quy định của công ước quốc tế, chúng ta quy định thế nào đi nữa thì cũng phải theo đúng công ước quốc tế. Bởi vì trong quy định của chúng ta, cái gì pháp luật Việt Nam ngược với công ước quốc tế mà tat ham gia thì ta phải làm theo công ước quốc tế mà ta tham gia thì phải làm theo công ước quốc tế. Trong ba điểm này tôi có ý kiến, điểm thứ nhất để như vậy được rồi, Điểm thứ hai, túi ngoại giao và túi lãnh sự, nghe thì hơi lạ nhưng thực ra cái này danh từ quốc tế người ta dùng ở trong các công ước quốc tế rồi, nên phải để vậy thể thôi không thể thay đổi được… Cần giải thích thì đưa lên đầu. Như điểm thứ hai viết như thế này không được hợp cho lắm, có đồng chí để phát biểu là ở đây có những tổ chức quốc tế điều được miễn trừ ngoại giao. Nhưng tổ chức quốc tế thuộc hệ thống Liên Hiệp Quốc thì dứt khoát có nhưng bây giờ có rất nhiều các tổ chức quốc tế, trong đó có cả những tổ chức phi chính phủ thì dứt khoát không được quyền miễn trừ ngoại giao, nếu trường hợp nước đó không cho, nếu không cho thỏa thuận hai bên. Do đó tôi đồng ý như đồng chí Ngô Anh Dũng đã nêu: Có thể nêu theo: “Hành lý, phương tiện vận tải của người và cơ quan hoặc cho thêm tổ chức cho chắc chắn hơn được quyền ưu đãi miễn trừ ngoại giao”, như vậy nó sẽ bao gồm đủ hơn và nó cũng chính xác hơn. Chứ còn mình như thế này tổ chức quốc tế thì không rõ, người ta đã hiểu tất cả các tổ chức quốc tế đều được hưởng.
Theo tôi, viết gọn lại như đồng chí Dũng đã đề nghị, có thể thêm một cái nữa đó là: “cơ quan và tổ chức được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao”.
Sau khi nghe ý kiến của các đại biểu, Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn Yểu đã tiế thu và Điều 62: “Miễn khai, miễn kiểm tra hải quan” được chỉnh lại như sau:
Túi ngoại giao, túi lãnh sự được miễn giảm, miễn kiểm tra hải quan.
Hành lý, phương tiện vận tải con người, cơ quan, tổ chức được hưởng quyền ưu đãi, miễn trừ ngoại giao, hành lý, phương tiện vận tải của các đối tượng đặc biệt miễn kiểm tra hải quan.
Xuân Thủy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Tâm lý khách thuê phòng

Khi tới khách sạn dù là khách Tây hay khách ta, ai cũng muốn nhanh chóng nhận được buồn ngủ để cất hành lý, nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe.
Xuất phát từ tâm lý đó người mang vác hành lý phải phục vụ nhanh gọn, nhân viên buồng phòng phải chuẩn bị đón khách theo đúng qui định của từng loại hạng buồng, hướng dẫn cho họ sử dụng các tiện nghi nhất là loại khách ở xứ lạnh biết cách chống nóng.
Trong quá trình nghỉ ngơi tại buồng, khách nào cũng mong muốn được phục vụ nhiệt tình chu đáo, mong muốn nước nóng lạnh và nguồn điện liên tục. Việc dọn vệ sinh phải thật sạch sẽ đạt tiêu chuẩn quốc tế. Muốn như vậy người phục vụ buồng phải thực hiện đúng quy trình quy phạm kỹ thuật không được tùy tiện cắt bỏ các thao tác và trình tự công việc để khách phải kêu ca, phàn nàn.
Đặc biệt khách u thường xuyên thức khuya dậy muộn, quen tắm nước nóng quanh năm. Tính tình họ cởi mở thẳng thắn, vui buồn lộ ra nét mặt. Họ thường uống bia, rượu, nước ngọt nước khoáng, ít uống nước trà. Khách Á hoặc khách Phi kín đáo hơn và không hay thức khuya dậy muộn. Khách theo các đạo khác nhau như đạo Phật, đạo Cao Đài, đạo Kyto, đạo hồi, đạo thờ mặt trời (Phi) đạo thờ bò, thờ lợn (Ấn Độ) đều có những ngày lễ riêng và ăn kiêng kị ăn uống khác nhau. Đặc biệt, khách theo đạo thờ mặt trời, trong ngày lễ họ chỉ ăn uống vào lúc mặt trời mọc và sau khi mặt trời lặn. Ban ngày họ cần yên tĩnh để tụng kinh ngay trong phòng ngủ, do đó người phục vụ buồng phải biết đặc điểm riêng của từng đạo giáo để phục vụ đúng theo yêu cầu của họ.
Ngoài ra còn chú ý đến cá tính của từng vị khách và đặc biệt của từng dân tộc, tính chất của từng đoàn khách khác nhau. Nhưng nói chung, khi khách đã trở về phòng ngủ đều cần tuyệt đối yên tĩnh. Vì vậy, người làm phòng phải tranh thủ những lúc thích hợp nhất để thực hiện những việc cần thiết cho họ như mang nước sôi, lấy quần áo mang đi giặt là…
Khi họ ở phòng không nên ra vào nhiều lần gây phiên phức cho họ. Quần áo khách đưa giặt là phải ghi kỹ yêu cầu của họ, trả lại đúng ngày giờ. Tuyệt đối không để nhầm lẫn, hư hỏng mất mát.
Toàn bộ tài sản của khách, người phục vụ buồng phải chịu trách nhiệm nên không để người lại vào phòng của khách vắng mặt, không di chuyển đồ sung tài sản đi nơi khác. Khi có thợ sửa điện nước máy móc phải có người phục vụ buồng đưa dẫn vầ kèm cho đến khi làm xong đưa ra và khoá cửa phòng chu đáo.
Khi khách hết thời hạn ra về, người nào cũng muốn thu xếp hành lý gọn gàng và không thể quên lại gì nên nhân viên nhà buồn có thể giúp đỡ họ, chằng buộc hành lý, sắp xếp áo quần và nhắc nhở họ những điều cần thiết trước lúc ra đi.
Thông thường khách thuê phòng đều ưa mềm dẻo, lịch sự lễ độ, nhiệt tình và chu đáo trong mọi công đoạn phục vụ cho nên dù khách khó tính cũng không được cáu gắt hay tỏ vẻ khoa chịu để họ lưu giữ lâu dài cảm tình với khách sạn.
Xuất bản bộ văn kiện Đại biểu IX của Đảng.
Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, vừa xuất bản bộ văn kiện Đại hội IX của Đảng gồm hai cuốn: Văn kiện đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX và điều lệ Đảng cộng sản Việt Nam. Bộ sách được đúc kết trên cơ sở tổng kết tình hình, phân tích, đúc kết những bài học kinh nghiệm lớn trong cuộc hành trình của dân tộc ta thế kỷ XX, nhất là trong 15 năm thực hiện đường lối đổi mới.
Lượng khách du lịch quốc tế đến Việt Nam gia tăng.
Trong năm tháng đầu của năm 2001, lượng khách du lịch quốc tế đến Việt Nam đặt 990.000 lượt, tăng 10% so với cùng kỳ năm trước và đạt 45% kế hoạch năm. Trong đó khách đi theo đường hàng không tăng 20%, đường biển tăng 7%. Để tăng cường cho công tác tuyên truyền quảng bá. Tổng cục du lịch đang khẩn trương chuẩn bị kế hoạch tổ chức các liên hoan du lịch tại các khu vực Tây Nam Bộ, phối hợp với ngành hàng không tổ chức các chương trình xúc tiến du lịch ra nước ngoài, tích cực đẩy mạnh công tác thương mại điện tử thông qua các giới thiệu du lịch Việt Nam trên Internet bằng ba thứ tiếng Anh, Pháp, Việt và mở thêm 2 website mới: chương trình hành động quốc gia về du lịch và báo du lịch điện tử, tiếp tục triển khai xây dựng đĩa CD- Rom “Di sản thế giới của Việt Nam”…
Trùng tu 26 công trình thuộc di tích cố đô Huế.
Tính đến nay, trong hệ thống di tích cố đô Huế đã có 26 công trình hạng mục được đầu tư trùng tu và tôn tạo. Trong đó nhiều hạng mục đã được đưa vào sử dụng đón khách tham quan như: Kỳ đài Điện Thái Hòa, Điện Long An, Hưng Miếu, Thế Miếu, Văn Thánh, Minh Lâu… từ năm 1996 đến nay, kinh phí trùng tu tôn tạo các công trình thuộc di tích cố đô Huế gồm hơn 99 tỷ đồng, trong đó 47 tỷ đồng từ ngân sách Trung ương, 42 tỷ đồng từ ngân sách địa phương, còn lại là viện trợ của các tổ chức quốc tế. Thời gian vừa qua các tổ chức quốc tế của Anh, Thái Lan, Nhật Bản, Mỹ… đã đầu tư cho Thừa Thiên – Huế số tiền hơn 800.000 USD để tham gia sửa chữa. trùng tu hệ thống di tích cố đô Huế.
Mai Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 24 (189) 2001

Tăng thêm trách nhiệm của doanh nghiệp lữ hành

Từ ngày 28/6/2001, Nghị định 21/2001/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Pháp lệnh nhập cảnh, xuất cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam bắt đầu có hiệu lực. Điều đáng quan tâm là những quy định mới liên quan đến hoạt động lữ hành quốc tế theo Nghị định này. Phóng viên báo Du lịch đã có cuộc trao đổi với Đại tá Triệu Văn Thế – Cục trưởng Cục Quản lý xuất nhập cảnh – Bộ Công an.
Thưa ông, theo Nghị định 21/2001, doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam phải có trách nhiệm ra sao khi đón khách du lịch nước ngoài vào nước ta? Quy định về trách nhiệm đó có gây khó khăn cho doanh nghiệp?
Nghị định 21/2001 quy định cơ quan, tổ chức, cá nhân mời người nước ngoài vào Việt Nam (trong đó có các doanh nghiệp lữ hành quốc tế) phải có trách nhiệm bảo đảm mục đích nhập cảnh gồm: Đăng ký với các cơ quan chức năng dự kiến nội dung, chương trình hoạt động của người nước được mời trước khi người đó nhập cảnh; quản lý hoạt động của người được mời, đảm bảo thực hiện đúng nội dung, chương trình đã đăng ký; làm các thủ tục liên quan đến hoạt động tại Việt Nam của người được mời theo quy định của pháp luật. Đồng thời, phải cộng tác với cơ quan nhà nước có thẩm quyền giải quyết sự cố phát sinh đối với người nước ngoài. Tham gia xử lý và khắc phục hậu quả đối với các hành vi vi phạm pháp luật, tai nạn hoặc những phức tạp khác phát sinh liên quan đến người được mời theo yêu cầu của cơ quan chức năng; thông báo kịp thời cho cơ quan Công an về những hoạt động của người được mời liên quan đến an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Phải đảm bảo tài chính bao gồm: Chi phí hoặc bảo lãnh tài chính trong trường hợp người được mời không có khả năng tài chính tại chỗ để thanh toán các chi phí theo quy định của pháp luật Việt Nam; thanh toán với Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an, Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao cước phí FAX hoặc điện báo ra cơ quan đại diện ngoại giao, lãnh sự của Việt Nam ở nước ngoài để cấp thị thực cho người nước ngoài.
Quy định nói trên phù hợp với Pháp lệnh nhập cảnh, xuất cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam, Pháp lệnh du lịch và thông lệ quốc tế. Doanh nghiệp lữ hành quốc tế không thể chỉ đơn thuần làm dịch vụ thị thực mà phải thực hiện tốt trách nhiệm nói trên để góp phần đảm bảo an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, làm cho khách nước ngoài yên tâm khi đến Việt Nam và tin tưởng vào chất lượng phục vụ của các doanh nghiệp lữ hành quốc tế đến Việt Nam.
Ông có thể cho biết trường hợp người nước ngoài quá cảnh muốn vào Việt Nam du lịch sẽ được giải quyết như thế nào?
Cục Quản lý xuất nhập cảnh đang dự thảo Quy chế giải quyết cho người nước ngoài quá cảnh có nhu cầu kết hợp vào Việt Nam tham quan du lịch để trình lãnh đạo Bộ Công an ký ban hành (quá trình soạn thảo chúng tôi sẽ tham khảo ý kiến của một số ngành liên quan). Đây là một vấn đề mới, cần có những bước thử nghiệm để hoàn thiện quy chế. Trên thực tế lâu nay lượng khách quá cảnh xin kết hợp vào tham quan du lịch rất ít. Hy vọng rằng chúng ta sẽ thu hút được số khách này ngày càng nhiều.
Doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam và khách du lịch nước ngoài có thắc mắc hoặc gặp vướng mắc liên quan đến cơ quan Quản lý xuất nhập cảnh thì liên hệ ở đâu và sẽ được giải quyết như thế nào, thưa ông?
Họ có thể liên hệ với Cục Quản lý xuất nhập cảnh ở các địa chỉ: 40A Hàng Bài (thành phố Hà Nội); 8 Trần Quý Cáp (thành phố Đà Nẵng); 254 Nguyễn Trãi (thành phố Hồ Chí Minh) hoặc liên hệ với Phòng Quản lý xuất nhập cảnh Công an tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. Khi nhận được yêu cầu của doanh nghiệp hoặc khách du lịch, cơ quan Quản lý xuất nhập cảnh sẽ căn cứ chức năng, quyền hạn của mình và tùy tính chất, mức độ vụ việc mà định ra cách giải quyết, thời gian giải quyết và trả lời kết quả theo quy định của pháp luật Việt Nam.
Xin cảm ơn ông.
Trịnh Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Về với Vân Long

Nếu quan sát môi trường Việt Nam ở bất cứ đâu, ta đều có thể thấy tình hình đang ngày một xấu đi. Nạn phá rừng, săn bắt động vật hoang dã, ô nhiễm ở các khu dân cư, suy thoái các nguồn nước… hầu như đều là hệ lụy của hai vấn đề cơ bản: sức ép từ dân số và tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh. Do vậy, nâng cao nhận thức về môi trường cho người dân, giảm sức ép của cộng đồng đối với tự nhiên bằng việc phát triển những hoạt động tăng thu nhập thay thế, góp phần giảm đói nghèo… là những yêu cầu bức thiết.
Dự án bảo tồn thiên nhiên khu Vân Long (xã Gia Vân, Gia Viễn, Ninh Bình) do Quỹ Môi trường toàn cầu GEF (Global Enviroment Facility) tài trợ là một trong những mô hình đáp ứng được đòi hỏi đó.
Hãy cho họ cái cần câu
Bà Trần Thị Phượng, 54 tuổi (thôn Phù Long, Gia Vân) nhớ lại: “Trước đây, dân thôn này sống nhờ chủ yếu vào khu Vân Long. Người ta đốn củi, săn thú, bẫy chim, nổ mìn, đánh điện bắt cá… Ông nhà tôi cứ vào ngày lại vào đó đào cây cảnh về Hà Nội bán. Thỉnh thoảng ông ấy cũng vớ được một vài con “tắt dột” (tiếng địa phương chỉ loài voọc quần trắng) bán cho mấy người ở thị xã cũng chỉ được vài trăm nghìn”.
Anh Lý (thôn Tập Ninh) tỏ ra “hiểu biết” hơn: Khỉ vượn trước kia rất nhiều, lắm khi mình đi chăn vịt, “chúng nó” còn xuống bốc trộm cả thức ăn của người. Ở đây có loài khỉ “một” (thứ khỉ sống đơn độc), vừa to xác, vừa bạo. Đàn bà, con gái đi một mình không cẩn thận nó nhảy ra “ghẹo” như ai! Nhưng những con thú ấy giờ cũng hiếm vì có dạo dân bắn nhiều quá…
Tháng 10/1999, Quỹ Môi trường toàn cầu (GEF) đã tiến hành Dự án xây dựng mô hình cộng đồng tự quản lý, bảo vệ và tôn tạo khu bảo tồn thiên nhiên Vân Long. Tôi có hỏi chị Kim Anh, điều phối viên của GEF vì sao lại chọn Vân Long, chị cho biết: “GEF là một cơ chế tài chính cung cấp các khoản viện trợ không hoàn lại và cho vay với lãi suất ưu đãi đối với các nước đang phát triển và các nước trong giai đoạn chuyển đổi nền kinh tế để thực hiện các dự án bảo vệ môi trường. Một trong những ưu tiên của GEF là bảo tồn đa dạng sinh học mà điển hình là khu Vân Long. (Ngoài ra, còn nhiều dự án khác như dự án vùng đệm Vườn Quốc gia Tam Đảo, vườn cò Chi Lăng Nam (Hải Dương)… Lớn nhất là dự án PARC bảo tồn đa dạng sinh học khu Na Hang (Tuyên Quang) – Ba Bể (Bắc Cạn) – Yokdon (Đắc Lắc) trị giá 8,5 triệu USD)”.
Với nguồn tài chính không lớn, (tổng kinh phí 367.115 triệu đồng, trong đó GEF cấp 209.115 triệu đồng), nhưng theo Giáo sư Nguyễn Trọng Hiệu (Ban chỉ đạo Quốc gia GEF/SGB) thì “Dự án Vân Long đã hết sức thành công” vì nó đạt cả 3 mục tiêu đề ra: tăng cường quản lý và sử dụng bền vững nguồn tài nguyên sinh vật, nâng cao nhận thức cho người dân, giảm áp lực của cộng đồng lên khu bảo tồn.
Ông Nguyễn Minh Hiện, Chủ tịch Hội nông dân xã Gia Vân hồ hởi: khi biết có dự án, dân ở đây mừng lắm! Mặc dù nguồn kinh phí hạn hẹp nhưng dự án đã làm được rất nhiều. Từ tháng 10/1999 đến tháng 3/2001, GEF đã tổ chức các lớp tập huấn, đào tạo đội ngũ tuyên truyền viên môi trường ở Gia Vân, lồng ghép các nội dung tuyên truyền về khu bảo tồn với các hoạt động của Hội nông dân và các tổ chức quần chúng khác trong xã…
Song song với tuyên truyền, các hoạt động xây dựng mô hình sản xuất tăng thu nhập cũng được tiến hành. 124 hộ được hỗ trợ của dự án xây dựng mô hình nuôi ong, thả cá và canh tác lúa – cá – tôm. Hàng trăm lượt người được tập huấn về kỹ thuật nuôi ong, trồng cây ăn quả…
Ông Đinh Văn Sấn (chồng bà Phượng) vui vẻ dẫn chúng tôi ra thăm khu nuôi ong của gia đình. Từ một đàn ong được Dự án hỗ trợ, ông Sấn đã tự nhận thêm được 2 đàn và mua thêm 2 đàn, nâng tổng số đàn ong trong nhà lên 5 đàn. Mỗi tổ ong một vụ (2 tháng) cho 5 lít mật. Mỗi lít bán ra được 35-40 nghìn đồng. Như vậy, mỗi vụ gia đình thu về gần 1 triệu tiền bán mật ong.
Ông Sấn cho biết: “Đến nay xã đã gây được trên 70 đàn ong. Nhờ có công việc mới, tôi không phải vào rừng đào cây, vừa vất vả vừa phá hại môi trường, không những thế còn nguy hiểm nữa. Trước đây, thôn này đã có mấy người chết vì ngã núi”.
Chúng tôi ra thăm ao cá của gia đình anh Đinh Quốc Thuấn. Nhận 716 nghìn đồng vay vốn từ GEF, được hỗ trợ về kỹ thuật, mỗi năm gia đình anh Thuấn thu được gần 20 triệu đồng tiền bán cá. Anh cho hay: được sự hướng dẫn của GEF, tôi lấy giống cá chép lai tại Viện Nghiên cứu thủy sản Trung ương I về thả. Với quy trình, cách cho ăn mới, mỗi sào ruộng lúa – cá của anh tăng được từ 15 – 18kg cá tươi. Tổng thu nhập của gia đình một năm lên tới 30 – 40 triệu đồng, tức là gấp 9 -10 lần trước kia.
Chị Kim Anh, người đã lăn lộn với dự án từ những ngày đầu tâm sự: “Kinh nghiệm làm công tác môi trường cho thấy không có cách tuyên truyền nào hữu hiệu bằng việc tạo cho người dân những cái “cần câu cơm”. Nói suông chắc sẽ chẳng ai nghe”.
Xuân Thủy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Nuôi rắn để giảm nghèo

Xóa đói giảm nghèo nhờ nuôi rắn, trong khi hàng trăm nhà hàng mỗi ngày lấy rắn làm món ăn đặc sản thì có không ít nơi lại coi đây là con vật giúp họ “xóa đói giảm nghèo”. Hơn thế nuôi rắn còn là việc làm có ý nghĩa sâu xa nhằm bảo vệ sự cân bằng sinh thái đối với môi trường sống. Đầu xuân Tân Tỵ chúng tôi đã có dịp đến thăm một làng rắn như vậy…
Từ chuyện nuôi rắn… Làng Vĩnh Sơn thuộc huyện Vĩnh Tường tỉnh Vĩnh Phúc là nơi có nghề nuôi rắn nổi tiếng từ nhiều năm nay. Theo lời chỉ dẫn của anh Thanh, cán bộ xã Vĩnh Sơn, chúng tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Văn Hoa, một gia đình nuôi rắn với số lượng lớn ở trong làng.
“Chuồng rắn” của gia đình ông rộng chừng 40 m2 có tường, lưới bao quanh bao xung quanh, được xây dựng như hình một chiếc lều hai đầu có hai lỗ hổng. Phải cúi khom người xuống chúng tôi mới nhìn thấy hàng trăm con rắn được nuôi tập trung ở đây.
Ông Hoa kể: “Nhà tôi có nghề nuôi rắn hổ mang hơn chục năm nay, chủ yếu là nuôi rắn hổ mang thường. Nghề này tuy không nhỏ nhưng yêu cầu người nuôi phải thực hiện theo đúng quy trình kỹ thuật từ khi rắn còn bé đến lúc rắn trưởng thành. Tháng 6 bắt đầu là mùa sinh sản của rắn. Rắn còn con sau khi nở được đưa vào nuôi tập trung. Sau thời gian từ 6 đến 7 tháng, khi rắn đã lớn chuyển thành sang nuôi riêng mỗi con một ổ. Các ổ này được xây dựng kiểu hầm liền nhau, sâu từ 40 đến 50 cm, có nắp đậy. Cứ nuôi như vậy cho đến năm thứ 2 mới thành rắn thương phẩm”.
Ông Hoa còn cho biết thêm, làm nghề này tương đối nhàn hạ, mỗi ngày chỉ mất khoảng 1 đến 2 tiếng cho rắn ăn và vệ sinh chuồng trại. Thức ăn chủ yếu của rắn là chuột và cóc nên rất dễ mua.
So với nhiều nghề chăn nuôi khác, nghề nuôi rắn tuy không mất nhiều thời gian và công sức để chăm sóc nhưng lại mang tính chất nguy hiểm bởi chủ nuôi trong khi bắt hoặc cho rắn ăn nếu sơ ý rất có thể bị rắn cắn. Gặp những khi thời tiết không thuận hoặc chăm sóc không tốt rắn rắn rất dễ dễ có thể bị mắc bệnh, chết hàng loạt và chủ nuôi cùng bị mất trắng. Nhưng ngược lại nếu “thuận buồm xuôi gió” thì như nhận xét của ông Hoa – “đây thực sự là một nghề xóa đói giảm nghèo”!
… Đến việc phát triển kinh tế nhờ có nghề. Trong ngôi nhà mái khang trang với đầy đủ tiện nghi, anh Chu Đức. Tiếp, một người nuôi rắn của Vĩnh Sơn khoe: “ Có được những thứ này là nhờ rắn đấy!”. Anh cho biết gia đình tôi bắt đầu nuôi rắn từ năm 1991 cho đến nay. Lúc đầu cũng chỉ nuôi theo kiểu “tính công điểm” cho trại rắn của xã. Khi trại rắn giải thể mới chuyển sang nuôi theo mô hình gia đình. Hiện nay với 100 đầu rắn, bán với giá 200.000 đ/ kg, thì trừ tất cả chi phí chăn nuôi , gia đình thu lãi được từ 10 đến 15 triệu đồng/ năm.
Vĩnh Sơn là một làng quê nghèo, thuần nông của tỉnh Vĩnh Phú, từ khi có nghề nuôi rắn bộ mặt làng quê đã hoàn toàn thay đổi. Ông Nguyễn Văn Quyết, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Vĩnh Sơn cho biết: “ Năm 1979, làng Vĩnh Sơn xây dựng một trại nuôi rắn rộng 2,3 ha chuyên nuôi rắn sinh sản, là nguồn cung cấp rắn cho người dân. Từ năm 1993, trại rắn không hoạt động nữa chuyển về chăn nuôi theo quy mô các hộ gia đình. Việc nuôi rắn theo quy mô gia đình vừa dễ chăm sóc, không phải đầu tư lớn mà hiệu quả cũng cao hơn. Hiện nay 100% hộ nông dân đều nuôi rắn, trong đó 75% hộ nuôi theo số lượng lớn. Một năm toàn xã xuất khẩu khoảng 10 tấn rắn cung cấp cho các thị trường Hà Nội, Quảng Ninh, Tuyên Quang, và bán sang Trung Quốc. Từ nghề nuôi rắn này, chúng tôi đã giải quyết việc làm cho 2.500 lao động địa phương, đồng thời tăng thu nhập cải thiện đời sống của người dân. Năm 1996, cả xã mới có 2 máy điện thoại đến năm 2000 trung bình cứ 54 người có 1 máy, 7 người có 1 tivi màu.
Đôi điều đặt ra: Từ khi Nhà nước có luật cắm săn bắt động vật hoang dã quý hiếm, việc tiêu thụ rắn của các hộ gia đình có phần khó khăn hơn, bởi rắn chăn nuôi và rắn tự nhiên rất khó phân biệt mặc dù các chủ buôn đã có giấy xác nhận của chi cục Kiểm lâm tỉnh. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là nếu quản lý không chặt chẽ thì từ nghề nuôi rắn sẽ vô tình tiêp tay cho nhừng hành vi vi phạm pháp luật của Nhà nước.
Ông chủ tịch ủy ban nhân dân xã Vĩnh Sơn cho biết: “Theo cơ sở pháp lý, các hộ gia đình nuôi rắn đều phải đăng ký, nhưng thực ra đây là một làng nghề, nên chúng tôi cũng tạo điều kiện để người dân phát triển kinh tế”. Bằng cách trả lời của ông Quyết và qua thực tế tìm hiểu chúng tôi được biết hiện vẫn có một số gia đình nuôi rắn mà chưa đăng ký với xã.
Không chỉ riêng Vĩnh Sơn, hiện nay ở một số địa phương như làng Lệ Mât (Gia Lâm, Hà Nội), hay tại các huyện Thanh Bình, Tam Nông (tỉnh Đồng Tháp) nghề nuôi rắn cũng đang phát triển đưa đời sống người dân đi lên.
Tuy nhiên, bên cạnh việc khuyến khích tạo điều kiện cho bà con phát triển nghề, cần có sự quản lý chặt chẽ hơn để góp phần bảo tồn rắn tự nhiên, làm câ bằng sinh thái, ngăn chặn những hành vi vi phạm pháp luật của Nhà nước.
Xuân Thùy – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Hà Nội đã bắt đầu những tour hạnh phúc

Chúng tôi xin được gọi như vậy, bởi vì những tour du lịch nữa ngày được mở trên du thuyền Hồ Tây và du thuyền Sông Hồng đã tạo được nhiều điều kiện cho những gia đình có cơ hội tổ chức sinh nhật, đám cưới vàng, đám cưới bạc, mừng thọ cha mẹ, ông bà. Mới đây công ty du lịch Hồ Tây kết hợp với du thuyền Hồ Tây mở một ngày 3 tour du lịch trên Hồ Tây để tạo mọi điều kiện cho gia đình đi du lịch, nghỉ ngơi, thăm chùa cổ, hoặc tổ chức mừng thọ ông bà, cha mẹ với giá 35.000đ/ người/ tour.
Bước xuống thuyền rồng ở công viên nước Hồ Tây, bà Trần Thị Ngọ và ông Nguyễn Văn Tăng tâm sự: từ ngày chung sống với nhau hơn 30 năm trời, nay lại được các con nhớ đến ngày cưới của cha mẹ: “Bố mẹ mặc đẹp nhất vào để con các cháu mừng ông bà”. Lên đến tàu, nào là hoa quả, bánh kẹo, bánh kẹo, tiệc ngọt…, thuyền Rồng tổ chức rất chu đáo. Trước cảnh không gian sông nước, không khí ấm á của đại gia đình, tôi và bà nhà được dịp ngoảnh lại phía sau cuộc đời mình”.
Không chỉ có tour du lịch đám cưới vàng, đám cưới bạc, mà sinh nhật, mừng ngày hội ngộ gia đình cũng được tổ chức ở thuyền rồng Hồ Tây.
Nếu như tổ chức có tour du lịch thăm chùa cổ Tảo Sách và chùa Võng Thị thì tour du lịch Sông Hồng lại là dịp để du khách thăm chùa Bút Tháp, Đền Gióng, chùa Kiên Sơ, đền Đại Lộ, đền Dầm, chùa Bồ Đề, làng gốm Bát Tràng, làng khắc đá Mai Lâm. Ngoài những hành trình thường lệ, gần đây du thuyền sông Hồng còn có tour đi vào tối thứ 7 và chủ nhật hàng tuần. Theo tour du lịch sông Hồng trên tàu Hà Nội 1 và Hà Nội 3 còn có các liền anh, liền chị hát quan họ, và thả đèn trời… Ông Phạm Đăng Tác, giám đốc xí nghiệp vận tải hành khách và du lịch thuộc công ty vận thủy Hà Nội cho biết: sau khi sửa chữa và nâng cấp tàu Hà Nội 1 và Hà Nội 3, ngoài tour du lịch đêm sông Hồng, xí nghiệp còn có dịch vụ cho thuê tàu. Tàu TL với 50 khách giá 2.500.000đ/ ngày. Tàu HN3 150 khách với giá 7.000.000 đ/ngày. Nếu thuê giờ thì giá là 400.000đồng/h/tàu nhỏ; 600.000 đồng/h/tàu lớn. Những tour du lịch sông Hồng nữa ngày, và tour đêm sông Hồng đã thực hiện sự thu hút cho lớp trẻ, các gia đình nghỉ ngơi thư giãn trên sông Hồng.
Cách đây mấy năm, ông Tô Xuân Cường giám đốc xí nghiệp vận tải thủy sông Hồng luôn mơ ước có những tour du lịch tổ chức sinh nhật, đám cưới vàng đám cưới bạc trên sông. Hiện nay, đã có nhiều du khách tìm đến tour du lịch Sông Hồng để tổ chức sinh nhật với giá 35.000 đồng – 45.000 đồng/ người, và với hình thức nghỉ ngơi thư giãn trên sông, thưởng thức quan họ, nghe nhạc dân tộc, thả đèn trời trong đêm, đay cũng là tour mà nhiều gia đình Hà Nội đã đăng ký tham gia đi du lịch.
Người Hà Nội coi đây là những tour du lịch mới nhất, mang đậm tình nghĩa gia đình và văn hóa truyền thống Việt Nam. Đây chính là tour hạnh phúc cho du khách.
Thư giãn con trâu và quán ăn.
Một con trâu mộng không có người chăn dắt, nghênh ngang đi qua đường quốc lộ. Một chiếc xe tải chạy với tốc độ lớn đã đâm phải con trâu bị chết. Chiếc xe tải bỏ chạy mất dạng.
Khi cảnh sát và thanh tra đi khám nghiệm hiện trường, một điều bất ngờ đã xảy ra: con trâu đã bị ai đó rạch bụng lấy đi trọn bộ gan mật, quả tim cũng bị kẻ đó nhanh tay phay mất.
Cách đường, một quán ăn nhỏ đang xào nấu, khói bay nghi ngút. Trước cửa có treo bán các món ăn đặc sản:
Nhà hành hôm nay có bán:
Gan lợn rừng: 30.000 = 1 đĩa.
Tim hoẵng: 40.000 = 1 đĩa
Mật gấu: 150.000 = 1 cc
Trân trọng kính mời quý khách.
Cảm giác.
Một người hỏi anh chàng bắt cá hai tay
Này cậu cảm giác yêu hai người một lúc như thế nào.
Đó là luôn luôn có hai nỗi sợ hãi ở bên mình.
Các cuộc biến hóa thần kỳ: sự vững tin trong tính cách các nhân vật đã tạo ra sức hấp dẫn cho tác phẩm. Thành quả đó bắt nguồn tù chính lao động nghệ thuật của tác giả. Đây là một món quà quý đối với các em. Tại Mỹ, truyện đã được chuyển thành kịch bản phim. Hy vọng khán giả nhỏ tuổi ở Việt Nam sẽ sớm được thưởng thức người hóa thú qua phim.
Vân Hồ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Phố nghề cổ truyền trong lòng Hà Nội – Phần 2

Qua kiểm tra, lực lượng CSGT tạm giữ và đình chỉ lưu hành 1.433 xe không đảm bảo an toàn, ra quyết định xử phạt 37.821 trường hợp, thu qua kho bạc nhà nước gần 5,7 tỷ đồng.
Thông qua công tác TTKS, lực lượng CSGT đã bắt giữ 7 tên tội phạm hoạt động tuyến đường giao thông thu 3 xe mô tô, 1 dây chuyền vàng và một tài sản trả lại cho người mất; CSGT công an thành phố Vĩnh Long phối hợp với cảnh sát 113 bắt băng cướp trên đường đi gây án, thu nhiều dao và mã tấu, phát hiện và bắt giữ 65 vụ buôn bán vận chuyển hàng cấm và gian lận thương mại, tạm giữ 255 ti vi, đầu video, 9200kg và 1500 mét vải ngoại, 231 kg động vật hoang dã, 7 mô tô, 30,6 m3 gỗ quý, 143 chai rượu ngoại… chuyển giao cho cơ quan chức năng xử lý truy thu gần 336 triệu đồng tiền thuế.
Việc tăng cường công tác TTKS còn làm giảm hẳn hoạt động của bọn tội phạm trên tuyến đường giao thông, đặc biệt giảm được TTGT xảy ra. Trong thời gian thực hiện kế hoạch, trên tuyến chỉ xảy ra 222 cụ TNGT, làm chết 148 người, bị thương 202 người. So với cùng thời gian năm trước khi thực hiện kết hoạch giảm 47 vụ, 13 người chết và 43 người bị thương.
Trong quá trình làm nhiệm vụ TTKS đã có hàng trăm lượt cán bộ chiến sĩ CSGT liêm khiết, không nhận hối lộ của lái xe, chủ hàng với tổng số lượng
5.025.000 đồng. Tại hội nghị sơ kết thực hiện kế hoạch vừa qua, đồng chí đại tá Lê Thành phó tổng cục trưởng TCCS đã đánh giá cao kết quả của lực lượng CSGT trong công tác TTKS góp phần đảm bảo tốt TTATGT trong thời điểm diễn ra Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX.
Tin du lịch Khánh Hòa
Bốn tháng đầu năm nay, Du lịch Khánh Hòa đã đón và phục vụ gần 150.000 khách du lịch trong và ngoài nước, tăng 33 % so với cùng kỳ năm trước. Trong đó khách quốc tế tăng 28%. Những tháng qua, nhiều hình thức du lịch như lướt ván, nhảy dù trên biển, lặn biển được bổ sung mở rộng, các cơ sở lưu trú, khu vui chơi giải trí cả một số điểm du lịch di tích văn hóa, lịch sử như Hòn Tằm, Trí Nguyên, Hòn Mun, Tháp Bà Ponaga, chùa Long Sơn, khu mộ Yersin, Dốc Lết… đã được nâng cấp tôn tạo.
Thư giãn suy luận: Toán và sử cùng ngồi xem trực tiếp bóng đá giải chuyên nghiệp quốc gia. Nghe bình luận viên bình luận một hồi trước khi bóng lăn, Toán nói:
Suy ra, ta có thể nói: 1 => 15.000!
ủa, suy ở đâu ra mà quái vậy?
thì vừa rồi anh bình luận nói rằng: “… với lượng cổ động viên trên 15.000 người có mặt trên sân, bóng đá X. đã có thêm một cầu thủ số 12”. Con số “hơn 15.000” chỉ hóa ra thành 1 cầu thủ, vậy chứ không phải 1 => 15.000 hay sao.
Cậu đứng là nhà toán học. Bái phục.
Danh ngôn về gia đình.
Dấu hiệu đầu tiên của hạnh phúc gia đình là tình yêu gia đình.
Tất cả những học thuyết xã hội nào tìm cách hủy diệt gia đình đều là những học thuyết xấu xa và hơn nữa không thể áp dụng được. Gia đình là cái tinh thần của xã hội.
Trần Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Phố nghề cổ truyền trong lòng Hà Nội – Phần 1

Khu vực phố cổ truyền Thăng Long – Hà nội hình thành từ đầu thế kỷ 11 và phát triển mạnh nhất vào thế kỷ 15, và là nơi sản xuất và bán các nhu yếu phẩm của dân chúng quần tụ ở khu vực ngã ba sông cái – sông Tô mà ngày nay thường gọi là khu phố cổ.tầng lớp cư dân tiêu biểu của khu phố phường Thăng Long –Hà Nội là các thị dân chủ cửa hiệu, đa số họ là thợ thủ công từ tứ trấn về đây vừa sản xuất, vừa buôn bán. Tên phố bắt đầu bằng chữ Hàng, được đặt theo những mặt hàng của cửa hiệu trên phố đó sản xuất hoạch bày bán. Do vậy, những người thợ thủ công kiếm chủ cửa hiệu như: thợ làm trống ở phố Hàng Trống, thợ kim hoàn ở phố Hàng Bạc, thợ khảm ở phố hàng Khay… Một bộ phận là những thương hiệu chuyên bán các mặt hàng thủ công nhập từ các vùng lân cận, như chủ cửa hiệu bán đồ đồng ở phố Hàng Đồng, chủ cửa hàng bán tở ở phố Hàng Đào, chủ cửa hiệu bán đồ gốm, sứ ở phố Bát Đàn và Bát Sứ… Khu phố phường Thăng Long, Hà Nội có một số phố giàu có của những phú thương hoa kiều như các phố Việt Đông phố Hàng Ngang, Phúc Kiến (Lãn Ông), Hàng Buồm, Mã Mây. Họ buôn bán hàng tạp hóa, gấm vóc, thuốc bắc mở tiệm cao lâu… Tầng lớp phú thương Hoa kiều trở nên đông đúc hơn trong lòng Hà Nội khi nhà Nguyễn có chính sách nhượng bộ với nhà Mãn Thanh hồi thế kỷ thứ 19.
Khi Pháp xâm chiếm và cai trị, Hà Nội thay đổi nhanh và nhiều với sự xuất hiện các phố mới. Thương mại lấn át thủ công nghiệp nên nhiều phố nghề đã thay đổi nghề cổ truyền. Phố Hàng Bè, phố Hàng Trống, Hàng Gai, Hàng Da chỉ còn lại có tên gọi. Một số phố Tây hóa hoàn toàn như: Tràng Tiền, Hàng Khay, hàng Chè, Hàng Bài… giai cấp tư sản và tiểu tư sản thành thị hình thành đã thúc đẩy việc u hóa nhiều phố phường cả trong kiến trúc lẫn trong kinh doanh.
Ngày nay, Hà Nội còn ít phố cổ truyền với tư cách là nơi sản xuất. Tên phố chỉ là dấu ấn một thời của phố đó đã từng sản xuất và bán các sản phẩm đó. Trong số 53 phố, ngõ có tên gọi bắt đầu bằng chữ Hàng hiện nay chỉ còn 7 phố còn ít nhiều sản xuất mặt hàng truyền thống đúng với tên phố là: phố Hàng Thiếc, Lò Rèn, Hàng Hòm, Tô Tịch, Hàng Tiện, Hàng Bạc, Hàng Đồng và Hàng Mã. Hiện tại có những phố tập trung nhiều hộ kinh doanh bán cùng một mặt hàng nhưng vẫn là buôn bán chứ không phải là sản xuất và bán sản phẩm, hơn nữa, các mặt hàng đó không đúng với tên phố như Hàng Buồm bán bánh kẹo, Hàng Dầu bán giày dép, Hàng Khoai bán đồ sứ…
An toàn giao thông cho mọi người kết quả đáng ghi nhận.
Thực kế hoạch bảo vệ Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX của bộ công an đường sắt đã có kế hoạch chỉ đạo lực lượng CSGT các địa phương phối hợp tăng cường tuần tra kiểm soát, xử lý các quy phạm đảm bảo TTAT – GT trên các tuyến đường giao thông trọng điểm là quốc lộ 1A đoạn Hà Nội – Nghệ An, TP. Hồ Chí Minh – Cần Thơ, QL5 Hà Nội – Hải Phòng, QL51 Đồng Nai – TP. Vũng Tàu.
Trong thời gian 45 ngày thực hiện kế hoạch từ 1/2 đến 15/4, lực lượng CSGT tại các tuyến đường nói trên đã kiểm tra, phát hiện và lập biên bản 37.721 trường hợp vi phạm, trong đó có 12.721 xe khách, 11.692 xe tải và 13.048 xe mô tô. Các lỗi quy phạm chủ yếu là chạy quá tốc độ cho phép, tránh vượt sai qui định, thiết bị không đảm bảo an toàn, chở quá tải, quá số người quy định… đây là những lỗi nghiêm trọng, trực tiếp dẫn đến TNGT xảy ra.
Trần Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001