Kinh doanh lữ hành sao lại thế này – Phần 2

Bà Cương thẳng thắn: “Công ty Du lịch dịch vụ Hồng Hà phải chịu trách nhiệm về kiểu kinh doanh “treo đầu dê bán thịt chó”! Đây là lần thứ 2 tôi bất bình với công ty này. Từ nay, tôi vẫn đi du lịch song không bao giờ mua vé của Hồng Hà nữa.
Vì sao không tả giấy biên nhận?
Bà Lê Thị Kim Hoa (tổ 37 phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa) mua 2 vé của Công ty Du lịch dịch vụ Hồng Hà tại Công ty Trách nhiệm hữu hạn Lam Giang (phòng 1A – A1 phố Thái Thịnh) giá 160.000 đồng gồm tiền ô tô đi – về, ngủ trọ, vé thắng cảnh, hướng dẫn và một chai nước uống. cô bán vé nói hết vé Hà Nội – Yên Tử hai ngày một đêm nên viết hai giấy biên nhận. Bà Hoa rất vui khi biết mình sẽ được thưởng thức một chuyến du xuân đầu thế kỷ mới đầy ý nghĩa, lại được “đón – trả tại nhà riêng”. Trước hôm khởi hành, người của Công ty cũng đã gọi điện kỳ kèo đòi ba Hoa ra đợi ô tô ở Ô chợ Dừa (cách nhà gần 2km) song không được chấp nhận. Khi về. lái xe chạy qua nơi đón hàng cây số. Bà phải thuê xe ôm mới về được tới nhà. Trên đường, chai nước ?(dù nhỏ) cũng không thấy. Bà nhận xét: “Chúng tôi rất buồn vì du lịch đến đất Phật nhưng cái tâm người tổ chức không có. Họ làm ăn chụp giật, bất tín”.
Về Hà Nội, bà Hoa hai lần tới Công ty Trách nhiệm hữu hạn Lam Giang yêu cầu trả tiền thừa không đủ Kiếp Bạc nhưng không được. Đáng tiếc, bà đã để quên tại đây hai giấy biên nhận. Dù nhiều lần đòi nhưng song họ vẫn không trả lại bà. Phải chăng người ta không muốn để lại bằng cứ về chuyện chẳng hay ho gì.
Hướng dẫn viên nên cảnh báo trước.
Trong lúc vào chùa Giải Oan dâng hương, bà Nguyễn Thị ngọc Vinh (phường Nghĩa Độ, quận Cầu Giấy) bị kẻ gian lấy cắp một dây chuyền vàng với giá 2,4 triệu đồng. Bà nói: “Tôi không đổ trách nhiệm cho ai nhưng lẽ ra Hướng dẫn viên nên cảnh báo trước để khách cảnh giác”.
Theo chúng tôi, nguyên nhân chính kiến khách bất bình về lượng tour là do kiểu làm ăn tắc trách, vô trách nhiệm của một số doanh nghiệp lữ hành. Để bán được tour, họ “phớt phờ” khách bằng nhiều dịch vụ bổ sung kém chất lượng hoặc không có. Hơn nữa, hiện tượng nhiều doanh nghiệp ghép khách lẻ vào một tour gây ra cảnh trớ trêu: không thống nhất về giá hoặc lịch trình tour… (được biết 15 khách trên được ghép từ ít nhất 6 doanh nghiệp).
Để hạn chế những “con sâu” các cơ quan chức năng của TP. Hà Nội cần phối hợp tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm minh những doanh nghiệp nhiều lần vi phạm. đặc biệt cần đấu tranh với doanh nghiệp có chức năng kinh doanh – lữ hành “bán cái” cho cá nhân, đơn vị khác rồi “không” cho bên “mua cái” mặc sức làm ẩu.
Khi bài báo này đã lên khuôn, chúng tôi đã nhận được công văn của Thanh tra Sở Du lịch Hà Nội trả lời đơn ông Nguyễn Lương Thuần chuyển tới. kèm theo là công văn của Công ty Thương mại và Dịch vụ du lịch nêu rõ: “Chúng tôi đã họp giữa ban lãnh đạo Công ty với nhân viên tư vấn, hướng dẫn viên và nhận ra một số điều thiếu soát… Ban giám đốc đã đến nhà ông Thuần xin lỗi và tiếp thu góp ý”. Báo du lịch hoan nghênh tinh thần tôn trọng khách hàng, thẳng thắn nhận khiết điểm của Công ty Thương mại và Dịch vụ du lịch. Song đáng phê phán là lãnh đạo Công ty Du lịch dịch vụ Hồng Hà khất lần trả lời phóng viên, lại còn nhiều lần cho nhân viên đến nhà riêng của khách hàng năn nỉ đề nghị viết nhận xét… “tốt” về tour đầy tai tiếng kia! Một số khách phản đối kiểu lấp liếm sai phạm quá lộ liễu này.
Trịnh Minh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Kinh doanh lữ hành sao lại thế này – Phần 1

Cắt bớt chương trình tour, bố trí khách ngủ sát nhà vệ sinh, cùng một công ty bán hai giá khác nhau, bội tín với khách… đó là những giá 15 khách du lịch phải bỏ tiền mua lấy trong tour Hà Nội – Yên Tử (2 ngày 17 – 18/2/2001) do một số doanh nghiệp lữ hành tại Hà Nội tổ chức.
Cắt xén tour
Ra giêng ngày rộng tháng dài, ông Nguyễn Lương Thuần (trú tại tập thể Nam Đồng, quận Đống Đa) dự định cùng con trai đi du lịch cho tinh thần được sản khoái. Xem quảng cáo trên một tờ báo, ông được biết Công ty Thương mại và du lịch văn hóa (TM và DLVH) số 1 Hàng Bè của Trung tâm dịch vụ Nhiệt Đới – số 2B Hàng Lượt thường xuyên tổ chức tour 2 ngày một đêm ở Hà Nội – Yên Tử với giá 130.000 đồng/ người (chỉ gồm tiền ô tô đi và về). Trong khi nhiều công ty lữ hành đang chào bán tour lễ hội nhan nhản, ông Thuần chỉ tâm đắc hai đơn vị trên vì “khách được đón trả tận nhà” và chọn mua vé của công ty Thương mại và du lịch văn hóa do tin tưởng vào hai từ “văn hóa”. Trao đổi qua điện thoại, cô Giang – trưởng điều hành công ty cho biết thêm là khách còn được tham quan đền Kiếp Bạn (tỉnh Hải Dương). Thời buổi “khách hàng là thượng đế” có khác, mới sáng gọi điện thoại hỏi, chiều đã có ngay một nhân viên tên Đỗ Quang Tuấn tận tình mang hai vé đến nhà ông Thuần. Tuấn giải thích vì xe to nên không vào tận nhà được nên hẹn khách ra đợi ở trạm xăng Nam Đồng (ngoài đường Nguyễn Lương Bằng). Đến tối, Công ty Thương mại và du lịch văn hóa lại gọi điện nằn nỉ khách chịu khó ra Ô Chợ Dừa (cách nhà gần 2km) đợi xe song ông Thuần từ chối. Anh Nguyễn Lương Sơn con trai ông Thuần – bảo: Ngay lúc đó tôi đã mất cảm tình với công ty này”.
Trên đường đi, hướng dẫn viên du lịch (HDVDL) tên Cường của trung tâm Du lịch Nhiệt Đới – tuyên bố không nhận được lệnh qua Kiếp Bạc. nhiều khách nhao nhao phản đối. tối thứ 7 ngày 17/2, Hướng dẫn viên khẳng định: Sếp bảo không qua Kiếp Bạc. Các bác mua tour của công ty khác thế nào tôi không biết. Ai muốn đi Kiếp Bạc đóng thêm 25 ngàn đồng/ người. Khách nào mua 160 ngàn đồng/ vé về Hà Nội nhận lại tiền thừa!”. Mọi người đành chịu.
Ông Thuần nhớ lại: Chiều 17/2, tôi lên chùa Hoa Yên trước tiên. Trước đó Hướng dẫn viên dặn: “mọi người tập trung ở nhà nghỉ số 4, đoàn ta toàn khách lẻ, nên nghỉ cùng chỗ để dễ quản lý”. Chủ nhà nghỉ nói với chúng tôi giá thuê một chiếu ngủ có giá 80 ngàn đồng. Lát sau, Hướng dẫn viên lên thông báo giá chính thức là 120.000 đồng/chiếu. Tôi thắc mắc sao lại cứ vào đây. Cường trả lời: “sếp đã liên hệ trước với nhà nghỉ này rồi”. Sau này, tôi biết giá thuê chiếu quanh đó không đến 120.000 đồng mà có nhà vệ sinh, nước tắm rửa, chỗ ngủ sạch sẽ hơn nhiều… Ơn trời, mọi người rồi cũng về tới Hà Nội. Dù đường Nguyễn Lương Bằng lúc 20h ngày 18/2 vẫn có một số xe khách lưu thông xong lái xe của chúng tôi nhất định không vào vì “đường đông, xe to sợ ách tắc giao thông”. Lái xe rẽ sang đường Đê La Thành một đoạn bảo: “Ai không xuống thì kê”. Chỗ đó cách nhà tôi 4km. Chúng tôi đành xuống xe với cảm giác như bị lừa.
Vừa ngủ vừa ngửi mùi xú uế.
Bà Nguyễn Thị Cương – ngõ Tân Đô, quận Cầu Giấy, mua 140.000 đồng/vé (gồm tiền ô tô đi – về, ngủ trọ, thắng cảnh, bảo hiểm) của trung tâm Du lịch dịch vụ Hồng Hà II (TTDLDVHHII) thuộc công ty Du lịch Dịch vụ Hồng Hà (DLDV – VHH) TẠI 114 Hoàng Quốc Việt. Người bán vé hứa đến Yên Tử sẽ có nước nóng rửa tay chân. Nhưng than ôi, nhà nghỉ số 4 nước lã còn không có! Mọi người phải mua 1000 đồng/chậu nước rửa mặt. tuy nhiên, chỗ ngủ mới thật khủng khiếp. Màn, gối không có còn tặc lưỡi cho qua, xong không ai ngửi nổi mùi xú uế nồng nặc trào lên từ nhà vệ sinh công cộng cách phòng ngủ … vách tường. Chủ nhà bảo không có nước dội. Hướng dẫn viên bất lực. Đến lúc khách phản đối gay gắt, nhà trọ mới dội vài xô nước “khắc phục”.
Trịnh Minh Hiếu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Việt kiều Úc, chuyên gia thẩm mỹ vật lý trị liệu

Nghe nói chị đang ấp ủ ước mơ được về nước mở lớp truyền bá giải phẫu thẩm mỹ theo phương pháp vật lý trị liệu?
Đúng thế! Hiện nay tôi là giáo viên thẩm mỹ làn da của TAF ở Úc, đồng thời làm chủ một trung tâm thẩm mỹ theo phương pháp vật lý trị liệu tại thành phố tiểu bang Victoria. Với trình độ chuyên môn của mình cộng với 8 năm tích lũy kinh nghiệm, tôi rất mong được có dịp về nước phục vụ, giúp cho ngành này phát triển ở Việt Nam.
Chị có biết ở Việt Nam có nhiều trung tâm thẩm mỹ?
Tôi biết, nhưng các trung tâm ở Việt Nam đa số là các salon beauty chuyên làm đẹp một cách đơn thuần. Như mọi người đều biết, thẩm mỹ vật lý trị liệu (TMVLTL) khác với salon beauty (hiệu làm đẹp) bình thường. thẩm mỹ vật lý trị liệu chú ý hơn về vấn đề sức khỏe, còn salon beauty chỉ đơn thuần là làm đẹp. các bác sĩ và nhân viên của trung tâm thẩm mỹ vật lý trị liệu đều được tập huấn nghiêm túc, có bộ phận kiểm tra theo dõi vệ sinh chặt chẽ, an toàn trước khi làm đẹp. Những người làm ngành này đều phải qua trường lớp đào tạo chính qui, mỗi bằng cấp chỉ được xử lý từng trường hợp. Đối với thẩm mỹ vật lý trị liệu trước khi sửa da, bác sĩ phải dùng máy kiểm tra khách hàng xem thực trạng làn da ra sao, loại da khô hay ướt. Giải phẫu giảm mỡ bụng cũng càng kiểm tra xem bụng to loại nào, bao nhiêu kilô mỡ để xử lý theo phương pháp bóc mỡ hay hút mỡ cho hợp lý. Với các trung tâm này ở Úc, ngoài bác sĩ giỏi tay nghề, máy móc hiện đại, thì nay sử dụng các loại thuốc chế biến từ thảo dược hay hóa chất.
Giá dịch vụ thẩm mỹ vật lý trị liệu bên Úc đắt không?
Tuy đã rẻ hơn trước kia nhưng giá nói chung giá dịch vụ thẩm mỹ vật lý trị liệu vẫn đắt khi so với thu nhập của người dân Việt Nam. Thí dụ dịch vụ nâng mũi theo phương pháp làm sụn nhân tạo bằng silicon (đơn giản và rẻ hơn phương pháp mổ mũi ghép xương) giá là 1.500 USD/ca.
Theo chị, để mổ một khoa hay trung tâm dạy môn thẩm mỹ vật lý trị liệu thì cần đưa ra sao?
Vốn đầu tư ban đầu khá cao. Riêng một máy làm sẹo của Hồng Kông cũng khoảng 51.000 HKD. Nhưng theo tôi, mở một trung tâm giảng dạy môn này có lợi cho cả nhà trường và học sinh. Vì ở Việt Nam, các khoa giảng dạy môn này trong các trường còn hiếm. Học sinh muốn theo học ở Việt Nam chỉ cần đóng góp 1000 USD một khóa 2 năm, còn nếu ra nước ngoài hay sang Úc thì phải nộp 35.000 cho một khóa 3 năm (gồm 1 năm học tiếng anh và 2 năm học chuyên môn), chưa kể tiền trọ và sinh hoạt cá nhân. Nếu ta mở trung tâm hay dạy các lớp học ở trường y học, trường du lịch thì chúng tôi sẽ giảng theo chương trình của Úc. Các em khi tốt nghiệp cũng nhận bằng tốt nghiệp của Úc. Nếu em nào muốn sang Úc tu nghiệp thêm sau khóa học, chúng tôi sẽ có thể giúp được.
Quãng Nam: ưu đãi đầu tư du lịch.
Tỉnh Quãng Nam vừa ban hành một quy chế ưu đãi phát triển Du lịch: các doanh nghiệp khi đầu tư sẽ được ưu đãi về đất đai ngoài quy định của chính phủ, được miễn phí tiền thuê đất và thuế 7 năm; riêng các dự án đầu tư vào dịch vụ vui chơi, giải trí (không bố trí lưu trú) sẽ không thu tiền thuê đất trong 14 năm. Các dự án du lịch biển, du lịch nghỉ dưỡng, du lịch sinh thái, khu vui chơi giải trí, giá thuê đất của những khu cảnh quan các khu ngoại vi hai thị xã Tam Kỳ và Hội An là 100 USD/ha/năm; khu vực xây dựng công trình giá thuê được tính: giá thuê đất tối thiểu x hệ số ngành x hệ số cơ sở hạ tầng x hệ số vị trí. Bên cạnh đó, ngoài các ưu đãi về thuế thu nhập theo qui định của chính phủ thì các doanh nghiệp không theo luật đầu tư nước ngoài được hỗ trợ thêm 5 năm thuế thu nhập doanh nghiệp kể từ khi dự án đi vào hoạt động.
Thúy Bình– Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) – 2001

Thái lan với kế hoạch 10 năm phát triển du lịch

Chính phủ Thái Lan đã thông qua kế hoạch phát triển Du lịch trên một quy mô rộng lớn trong 10 năm (2001 – 2010) vào ngày 31/10 vừa qua. Kế hoạch này được đặt ra nhằm tăng lượng du khách tới Thái Lan cũng như tăng thu nhập từ Du lịch nhưng không làm ảnh hưởng tới môi trường và truyền thống xã hội, văn hóa của đất nước. Kế hoạch này sẽ đưa Thái Lan trở thành một trong những điểm du lịch thông dụng nhất trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
Theo ông Bộ trưởng Bộ Du lịch Adisai Bodharamik thì về mặt đường lối chính sách kế hoạch này vẫn tiếp tục duy trì mục tiêu lâu dài là tăng lượng du khách quốc tế, thời gian lưu lại của khách, lượng chi tiêu của khách, thu đổi ngoại tệ, đồng thời khuyến khích người dân Thái Lan đi nghỉ tại chính đất nước mình. Kế hoạch này cũng nhấn mạnh một thực tế rằng, phát triển Du lịch bền vững là mục tiêu chính. Ông còn cho biết thêm những người làm du lịch ở Thái Lan đã phải làm việc rất vất vả để nâng cao kỹ năng quản lý Du lịch, giải quyết những vấn đề tồn tại liên quan tới du lịch, nâng cấp các dịch vụ, cơ sở vật chất kỹ thuật và khuyến khích sự hợp tác giữa khối tư nhân với Nhà nước.
Trong 3 năm trở lại đây, kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế tại Thái Lan, ngành công nghiệp Du lịch đã đóng một vai trò quan trọng trong việc giữ giá đồng tiền trong nước, tạo công ăn việc làm và tăng thu nhập cho đất nước. Ông Bộ trưởng cũng cho rằng, không nghi ngờ gì khi nói rằng ngành công nghiệp Du lịch ở Thái Lan là ngành kinh tế chủ yếu. Kế hoạch này do cơ quan Du lịch Thái Lan đưa ra sau khi tham khảo ý kiến rộng rãi của các đại diện khối Nhà nước và tư nhân trong cũng như ngoài ngành Du lịch và nhằm chắc chắn rằng Du lịch tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong tương lai. Kế hoạch bao gồm cả những thay đổi về chiến lược như đưa Du lịch vào chương trình Nghị sự của Quốc gia và dự thảo đạo luật để đảm bảo mọi cơ quan của Chính phủ đều trở thành thành viên của kế hoạch.
Hiện tại, nhiều địa danh nhằm thu hút du khách đang được xây dựng và phát triển đồng thời với việc tôn tạo bảo dưỡng những địa danh hiện có. Những điều kiện và dịch vụ thuận lợi cho việc nhập cảnh cũng đang được đặt ra giúp độ an toàn cho du khách lớn hơn. Ngoài ra, những phương tiện, kỹ thuật thông tin để quảng bá cho đất nước Thái Lan một cách nhanh chóng hơn trên mạng Internet qua bảng chỉ dẫn và sự phối hợp quảng cáo tại các nước láng giềng cũng đang được khai thác triệt để. Cơ quan Du lịch Thái Lan cũng đang tìm kiếm giải pháp cung cấp dịch vụ nhanh chóng hơn bằng cách thuê thêm nhân công và khuyến khích sự năng động trong từng cá nhân, từng tổ chức.
Theo ông Santhi Chudintra, Vụ trưởng vụ Kế hoạch vĩ mô của Cơ quan Du lịch Thái Lan thì kế hoạch này là cố gắng đầu tiên ở mức cao nhất để đặt sự phát triển của Du lịch trong chương trình nghị sự quốc gia. Điều quan trọng hơn là hiện tại chưa có sự hợp tác chặt chẽ giữa các Bộ ngành của Chính phủ trong việc phát triển Du lịch. Vì vậy Cơ quan Du lịch Thái Lan sẽ đóng vai trò trung gian cho những chính sách sẽ được các Bộ trưởng đưa vào thực hiện.
Theo số liệu của Hội đồng Du lịch và Lữ hành thế giới (WTTC) thì ngành công nghiệp Du lịch sẽ đạt doanh thu toàn cầu khoảng 7.200 tỷ USD vào năm 2005. Đó cũng là năm mà Thái Lan đặt ra mục tiêu đón 16 triệu lượt du khách. Ông Frank Skilkeck, Giám đốc khu vực của WTTC tại Thái Lan cho rằng, điều mà Thái Lan cần làm là đầu tư cho việc nâng cấp cơ sở hạ tầng, cải tạo và xây mới các sân bay, mở rộng tự do ngành hàng không. Ngoài ra đất nước này còn phải quan tâm tới vấn đề môi trường có thể bị hủy hoại vì phát triển và giữ gìn là hai vấn đề luôn phải đi đôi với nhau.
Hải Yến – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Giao thông nâng bước du lịch

Giao thông vận tải không biết “có duyên” với ngành Du lịch từ đời nào mà luôn là bước tiên phong góp phần giúp ngành Du lịch dành thắng lợi trong cơ chế thị trường hiện nay. Để minh chứng cho điều đó, xin được nêu ra đây một điển hình ở khu vực Du lịch Đồng bằng Sông Cửu Long, từ góc nhìn giao thông thuận lợi đưa đến kinh tế du lịch phát triển mạnh.
Theo lời ông Đặng Văn Hoai – Giám đốc Công ty Du lịch Cửu Long, tỉnh Vĩnh Long; Lấy mốc thời gian năm 2000 sau khi quốc lộ 1A nâng cấp và cầu Mỹ Thuận được thông tuyến, ngành Du lịch Vĩnh Long đã có bước phát triển đáng kể. Hiệu quả kinh doanh đem lại ngoài khả năng dự đoán, mà lại trong thời điểm khu vực tỉnh nhà chịu nhiều áp lực rất lớn qua cơn lũ lịch sử. Năm 1999, tổng doanh thu của Công ty là 9 tỷ đồng, năm 2000 là 16 tỷ đồng (tăng 80%); Nộp ngân sách Nhà nước năm 1999 là 673 triệu đồng, năm 2000 là 1 tỷ 359 triệu đồng. Riêng các dịch vụ tăng 75% so với cùng kỳ năm ngoái. Đặc biệt, khâu lữ hành quốc tế năm 1999 có 33 ngàn khách, năm 2000 vượt lên 52 ngàn khách (tăng 80%).
Ông cho biết thêm, từ những lợi thế về giao thông thuận lợi, năm 2001 các dự án: Cồn Công – Cồn An Bình – làng bưởi năm roi ở Bình Minh, đồng thời xác định rõ mục tiêu, phương hướng chiến lược ở khu du lịch Trường An, kịp đầu tư đúng mức và có kế hoạch đưa Công ty liên doanh trách nhiệm hữu hạn Du lịch Trường An chuyển đổi cơ cấu sang Công ty cổ phần. Riêng Công ty Du lịch Cửu Long trước mắt sẽ tập trung triển khai củng cố nâng cao chất lượng các tuyến điểm du lịch miệt vườn – phối hợp hướng dẫn dân địa phương tham gia khai thác công tác du lịch, có hiệu quả kinh tế cao; Xây dựng trạm du lịch ở Bình Minh để mở rộng các tuyến du lịch Sông Hậu, đồng thời quảng bá, giới thiệu với các đối tác nước ngoài trong thời gian tới đây về việc thi công xây dựng cầu Cần Thơ; chuẩn bị thủ tục hoàn tất, cho động thổ xây dựng khách sạn mới (3 sao) ở trung tâm thị xã Vĩnh Long…
Như vậy, qua con số so sánh trong doanh thu của Du lịch Vĩnh Long cho thấy, thuận lợi trong giao thông đã thực sự đóng góp đáng kể cho Du lịch. Song, những kết quả nêu trên còn là tiền đề trong việc thúc đẩy cho người làm công tác du lịch thêm tin tưởng và mở rộng tầm nhìn chiến lược. Mai đây, cầu Cần Thơ xây dựng hoàn thành giao thông ở khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long thông thoáng và thuận lợi, hẳn du lịch ở khu vực này sẽ còn nhiều hy vọng.
Sản lượng bia sẽ tăng 25 triệu lít
Năm nay, ngành giải khát Việt Nam có kế hoạch sản xuất 729 triệu lít bia, tăng hơn năm trước 25 triệu lít. Trong đó, Tổng công ty Rượu bia nước giải khát Việt Nam chiếm 275 triệu lít.
Riêng Công ty Bia Hà Nội có kế hoạch tăng sản lượng bia từ 50 triệu lít lên 100 triệu lít. Công ty Bia Sài Gòn và Công ty Nước giải khát Chương Dương cũng có kế hoạch mở rộng.
Liu Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Tiểu phẩm rất tình cờ

Rất tình cờ một tốp cán bộ, công nhân viên, hướng dẫn viên du lịch gặp nhau ở nhà tôi mừng Xuân mới. Bên màn ảnh nhỏ, sau khi xem xong chung kết cuộc thi khỏe đẹp thời trang trên VTV3, một tay lém lĩnh đột ngột nêu vấn đề: “Giả sử đầu thiên niên kỷ, ngành du lịch Việt Nam tổ chức thi khỏe đẹp nếu Thúy Kiều sống lại cũng sốt sắng lên đến dự, theo các vị liệu có trúng Hoa khôi hay không?
Không khí vui nhộn hẳn. Sau vài giây ngỡ ngàng,. Các nhà hùng biện tranh nhau phát biểu.
Một hướng dẫn viên du lịch nam:
– Thúy Kiều theo cụ Nguyễn Du tả là:
“Làn thu thủy nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm liễu hớn kém xanh”
Cha cha! Đẹp tuyệt! Hoa khôi là cái chắc! Nhất còn gì!
Nữ phiên dịch bổ sung:
– “Hai kiểu e lệ nép vào dưới hoa”
Là giàu nữ tính, tế nhị, duyên dáng thanh lịch, không xô bồ táo tợn, hở rốn phơi lưng, hở ngực, ngoáy mông như nhiều cô gái thời nay. Có thêm tiêu chuẩn rứa thì danh hiệu hoa hậu hẳn trong tầm tay.
Nhiều người khoái trá tán thưởng: – Có lý, có lý!
Một nhà tạo mốt của ngành du lịch lại băn khoăn:
– “ Một nhà tạo mốt của ngành du lịch lại băn khoăn:
– “ Mai cốt cách tuyết tinh thần”. Dáng điệu của nàng rất đẹp, vóc dáng dong dỏng như cành mai, thêm cái trong trắng như tuyết. Nhưng mà thời buổi điện tử, hiện đại, thiếu số đo cụ thể thì khó so sánh lắm. Đoạt vương miện không phải chuyện ngon xơi nhà. Ví như hoa hậu Vi Thị … Tây cao 1m7, nặng 57 ký, còn vòng 1 thì 84, vòng 2 65, vòng 3 là 88 nhé!
Hướng dẫn viên du lịch nữ (kiêm ca sĩ) cũng hăng hái:
– “Khúc nhà tay lựa nên chương
Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân”.
Xem ra sức khỏe Thúy Kiều vậy là loại yếu, tâm hồn cũng yếu cho nên mới sáng tác cho đàn tỳ bà một khúc nhạc sầu như thế. Theo mình, Kiều chỉ đạt 8 hoặc 8 phảy 5, không thể là điểm 9.
Nữ kỹ thuật viên nấu ăn cũng có vẻ đồng tình:
– Nhược điểm lớn của Thúy Kiều là chỉ lo một vế cầm kỳ, thi họa”, không chịu cất nhắc tay chân, không sốt sắng với văn hóa ẩm thực, không cuốc đất trồng hoa, cây cảnh, cây ăn quả, tham gia làm trong sạch môi trường sức khỏe đâu mà làm nghĩa vụ lao động công ích, sức khỏe đâu mà đi tham quan, du lịch? Cho nên nếu trao vương miệng thì chưa toàn diện…
Bác sĩ của khách sạn vung tay nói đầy thuyết phục:
– Thưa vâng, Thúy Kiều của Nguyễn Du và của chúng ta, tuy có đẹp, thanh lịch, nhưng không khỏe.
“Êm đềm trước rủ màn che”, cụ thể tức là ít ra ngoài trời vận động thân thể (bóng bàn, cầu lông, thể dục dụng cụ, a – ê- rô – bích…) thử hỏi làm sao có màu da khỏe khoắn? Làm sao đạt số đo lý tưởng. Đây là thi khỏe đẹp, tiêu chuẩn sức khỏe đứng hàng đầu. Vậy thì ta chỉ nên xếp con gái Vương ông là Á khôi thôi!
Tất cả hí hả, khoái trá, gật gù như máy: “Á khôi! Có lý! Có lý!”
Tôi chủ nhà, không nén được cười, cũng buột miệng; Một sự trùng hợp khá thú vị: Đại thi hào Nguyễn Du mất ngày 16 – 9 – 1820 (tức 1-8 Canh Thìn). Năm 2000 cũng năm Canh Thìn. Cuối năm Canh Thìn rồi, sắp sang năm mới Tân T, chúng ta lại nhắc đến Thúy Kiều…
Đỗ Hài – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Đưa du lịch Việt Nam phát triển

OSC Việt Nam quyết tâm góp phần đưa du lịch Việt Nam phát triển. Bước vào thế kỷ 21, Công ty Du lịch Dịch vụ dầu khí Việt Nam (OSC Việt Nam) đặt ra nhiệm vụ quan trọng là phải nắm bắt và phát huy được các thuận lợi cơ bản, đồng thời quyết tâm vượt qua các khó khăn, thách thức để có bước phát triển mới trong thiên niên kỷ mới.
Trải qua hơn 23 năm hoạt động với ưu thế về cơ sở vật chất trong kinh doanh du lịch, OSC Việt Nam đã không ngừng phát triển.
OSC Việt Nam hiện có 7 đơn vị liên doanh quốc tế, một cơ sở vật chất hoàn chỉnh; khu dịch vụ dầu khí và du lịch gồm 12 khách sạn, 36 biệt thự với gần 1.000 phòng ngủ các loại vá nhiều phương tiện thiết bị chuyên dùng cùng các kho hàng và trạm trại khác, OSC Việt Nam còn có quan hệ và hợp tác với trên 30 hãng du lịch trong khu vực và trên thế giới, phát triển du lịch nội địa và du lịch quốc tế bao gồm cả lữ hành. Trong tình hình chung về kinh doanh du lịch còn gặp nhiều khó khăn nhưng hoạt động sản xuất kinh doanh của OSC Việt Nam trong những năm qua vẫn ổn định phát triển, năm sau tăng trưởng hơn năm trước vốn được bảo toàn và phát triển các cơ sở vật chất được nâng cấp và mở rộng\. Đặc biệt trong năm 2000, với sự quan tâm và chỉ đạo kịp thời của Tổng cục Du lịch các ngành có liên quan và chính quyền địa phương\. Công ty đã đạt được những kết quả khả quan, tạo đà phát triển cho năm 2001 và các năm tiếp theo.
Bước vào thiên niên kỷ mới để khẳng định vai trò chủ lực trong kinh doanh du lịch trên địa bàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu và thực hiện tốt nhiệm vụ kinh tế – xã hội đã đề ra trong Nghị quyết Đại hội Đảng bộ OSC Việt Nam nhiệm kỳ VI (2000 – 2003), Công ty phấn đấu với mục tiêu “sản xuất kinh doanh đạt hiệu quả, vốn được bảo toàn, phát triển, đổi mới cơ sở vật chất theo yêu cầu kinh doanh, tập trung cho hoạt động kinh doanh du lịch và dịch vụ phát triển dầu khí, đồng thời quan tâm phát triển các ngành kinh doanh tổng hợp”. OSC Việt Nam luôn xác định tầm quan trọng của việc xây dựng chiến lược kinh doanh để tiếp tục duy trì, ổn định và nâng cao hiệu quả kinh doanh đặc biệt là hiệu quả kinh doanh du lịch. Đi đôi với việc xây dựng và thực thi chiến lược tiếp thị để duy trì thị trường hiện tại và hướng đến các thị trường tiềm năng, đặc biệt là thị trường quốc tế OSC Việt Nam luôn xác định vấn đề cốt lõi là đổi mới công tác tổ chức quản lý, quản lý tốt cũng có nghĩa là thực hiện tiết kiệm các chi phí nâng cao chất lượng phục vụ, tạo lợi thế trong cạnh tranh và các lợi thế khác.
OSC Việt Nam luôn coi trọng việc tranh thủ mọi nguồn vốn như: vốn liên doanh, vốn từ hợp tác kinh doanh, vốn tín dụng và các nguồn vốn khác. Bán, khoáng cho thuê những cơ sở vật chất kinh doanh không hiệu quả để đầu tư vào các dự án có hiệu quả hơn là việc đã và tiếp tục được OSC Việt Nam thực hiện tốt chủ trương cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước và từ những kinh nghiệm rút ra trong cổ phần hóa đơn vị khách sạn Pacific, năm 1999 dự kiến đến cuối năm 2003 công ty sẽ hoàn tất cổ phần hóa tiếp một đơn vị khách sạn trực thuộc và bằng các nguồn vốn huy động. OSC Việt Nam cũng sẽ tiếp tục cải tạo nâng cấp các cơ sở kinh doanh và phấn đấu những năm đầu thiên niên kỷ mới sẽ nâng cấp 1 khách sạn trở thành khách sạn đạt tiêu chuẩn 4 sao đầu tiên tại Vũng Tàu.
Được sự giúp đỡ của các cơ quant rung ương và địa phương, của tổng cục du lịch và các ban ngành đoàn thể, các bạn bè đồng nghiệp và sự tín nhiệm ủng hộ của khách hàng, với khả năng nắm bắt được những thời cơ thuận lợi và tìm cách vượt qua những thách thức khó khăn để bước vào thế kỷ 21 Cán bộ Công nhân viên OSC Việt Nam quyết tâm và nỗ lực phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao với hiệu quả cao nhất góp phần vào việc phát triển kinh doanh du lịch trên địa bàn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu và xứng đáng là một trong những doanh nghiệp hàng đầu của ngành Du lịch Việt Nam.
Tơ hồng
Theo câu quan họ tôi tìm
Không lời hẹn, vẫn cứ lên với người
Nón quai thao gặp đầy rắc rối!
Vành trăng che nửa nụ cười trao duyên…
Tôi về đây với Hội Lim
Qua cầu muốn lội xuống tìm ca dao
Áo tứ thân chợt thoáng qua
Đã nghe thấy nhịp đạm đà trống Cơm.
Gặp người, chưa kịp làm quen
Liền anh bỗng tới kéo liền chị đi!
Sông Cầu ghen – sóng thầm thì
Mái chèo khua, dáng thuyền đi nhạt nhòa…
Trách gì con nhện thoáng qua
Tơ chăng mỏng mảnh gió lùa tơ bung!
Trống Cơm ai vỗ bập bùng,
Áo tứ thân chắc ướt đẫm như mưa?
Hội Lim có tự ngàn xưa
Về đây vẫn thấy bất ngờ – hội Lim
Vịn câu quan họ tôi tìm
Người ơi có hẹn tôi lên? Một ngày
Phạm Quang Duy – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Âm thầm chịu đựng

Chùa Vân Hồ có tên là Tào Sách tự, Linh Thông tự , tuyên truyền xây từ đời nhà Trần (1226 – 1400). Chùa có 5 gian tiền đường, 3 gian hậu cung, 9 gian nhà ngang, 3 gian nhà thờ Mẫu và khu tháp mộ. Chùa thờ Phật và Đức Uy Linh Lang, đuợc Bộ Văn hoá – Thông tin xếp hạng di tích ngày 22/4/1992, thuộc đất phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Ngay nay ai đi qua phố Lê Đại Hành theo hướng triển lám Van Hồ, nếu thật sự để ý quan sát sẽ nhận ra tam chùa ở mé tay phải trong ra phố, chếch cổng Bộ Xây Dựng, và nếu chịu khó len lỏi qua dãy ô tô đậu bít lối vào, ngước nhìn ên sẽ thấy bên phải cổng chùa gắn tấm biển đen mỗi chiều khoảng 60 cm, viết chữ nhũ, ốp kính: Di tích lịch sử chùa Vân Hồ đã xếp hạng – cấm vi phạm. Còn mé trái là tấm biển: Hà Nội 97, chùa Vân Hồ – Pagode Van Ho – Van Ho Pagoda.
Sở dĩ nói phải chú ý lắm mới tháy lối vào chùa vì đủ các loại taxi, xe tải nhỏ đậu kín vẻ hè, lòng đường, dọc tường chùa từ giáp phố Bà Triệu đến gần cuối phố Đoàn Trần Nghiệp. Vì chật nên ¼ số xe ấy phải đỗ dưới lòng đường.
Vậy là đường phố này không còn vỉa hè cho người đi bộ và lòng đường thì hẹp lại, nguyên nhân gây va chạm giữa các chủ phương tiện giao thông: Dư luận quần chúng rất bình thường, có nguời còn ngờ oan nhà chùa “cô” với địa phương để có thu nhập. Để xác minh chuyên này, chúng tôi đến chùa, được sư cụ Thích Đàm Hợp và sư thầy Thích Đàm Trang cho biết: “Khoảng năm 1996, một anh đội trưởng (quên tên) là người của Sở Giao thông Công chính Hà Nội đến nói về việc lấy vỉa hè làm điểm trong giữ xe ô tô để “đảm bảo trật tự mỹ quan thành phố”. Nhà chùa trả vỉa hè là của Nhà nước , Nhà nước dung vào việc gì thì tuỳ, nhà chùa không có quyền… Sư thầy mỉn cười, thêm: “Nhà chùa có sáng kiến bày trước tam quan 10 chậu cây cảnh (tối cất vào) là muốn nhắc nhở họ chừa cho lối đi, nhưng những ngày đông, ô tô cữ đỗ nối đuôi nhau bịt kín cửa chùa, chúng tôi cũng đành chịu.
Cũng xin nói thêm, tường chùa phía phố Bà Triệu lây nay bị chiếm làm nơi trông giữ xe đạp, xe mý và là địa điểm các chủ chó đưa chó đến nhà vệ sinh, còn phía Lê Đại HàNh thì một hộ ngang nhiên mở quán chè chén, hàng sáng lấy xe taxi ăn sáng xong ra đấy gồi uống nước cả buổi, cần thiết phải “xả” thì … úp mặt vào tường, nên chỗ ấy lúc nào cũng hôi thối nồng nặc. Nhưng chùa ngại nhất quán nước vì đó còn là nơi bọn trộm cắp thường xuyên tụ tập, theo dõi khách đi lễ chùa rồi trà trộn giở trò bất lương.. Những bực dọc lo âu ấy nhà chùa cứ âm thầm chịu đựng chẳng dám nói ra.
Chả hiểu tình trạng này bao giời thì chấm dứt.
Khách sạn Hành Hải (Hải Phòng) tự tăng hạng 4 sao?
Khách ngoại quốc đến Hải Phòng ngày một tăng. Nhiều nhất vẫn là du khách Trung Quốc. Các đơn vị du lịch ở Hỉa Phòng cố gắng hết sức mình nâng cấp khách sạn để đón được nhiều khách hơn.
Bên cạnh những khách sạn tự xoay xở tìm nguồn vốn đầu tư sữa chữa phòng nghi, trang thiết bị nội thất, sân chơi, bể bơi… để đáp ứng mọi nhu cầu của khách thì có khách sạn lại tự “phong” sao cho mình.
Cuối năm 2000, khi về công tác Hải Phòng, đến khách sạn Hnàg Hải ở 282 Đà Nẵng, Chùa Vẽ, Hải Phòng chúng tôi ngạc nhiên thấy cơ sở khuôn viên trang thiết bị hết sức bình thường mà từ đại sảnh cho đến phòng lễ tân đều gắn 4 sao vàng choé. Theo bảng Danh sách các khách sạn được xếp hạng tử tháng 7/1995 – 25/2/1999 thì khách sạn Hàng Hải đựơc Tổng cục Du lịch xếp hạng 2 sao.
Chúng tôi có điện hỏi bà Đỗ Hồng Xoan, Phó Vụ trưởng Vụ Khách sạn (Tổng cục du lịch) thì được bà cho biết ở Hải Phòng chỉ mói có khách sạn Hữu Nghị đuợc xếp hạng 4 sao.
Hiện nước ta có nhiều quốc nan: hàng giả, bằng cấp giả, học hàm giả, nay lại có nạn sao giả.
Việc xếp hạng sao là do Tổng cục du lịch Việt Nam quyết định khi căn cứ từng khách sạn. Khách sạn Hàng Hải tự phong sao “dỏm” cho mình thì không nói cũng biết nguy hại của nó đến mức nào rồi!
Mãn Đông – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Khách sạn du lịch – môi trường phát huy

Khách sạn du lịch – môi trường để phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
Trong một thời gian dài, các sân khấu không mặn duyên với âm nhạc dân tộc thì các khách sạn và các đoàn ca múa nhạc dân tộc tìm đến nhau và điểm này đã giúp cho tòa nhà hiện đại của khách sạn trở nên có hồn hơn, cứ thế 2 bên cần có nhau, dựa vào nhau để tồn tại cho đến khi có nghị quyết Trung ương V soi sáng. Anh Trần Đình Sanh – Giám đốc Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh, Đà Nẵng, tâm sự. Có một giai đoạn tường không tìm được khán giả, giữa các anh chị em biểu diễn đã có lúc nổ ra tranh luận gay gắt liệu có tồn tại hay không tồn tại? Và tồn tại bằng cách nào? Từ khi đất nước mở cửa cũng nhờ các khách sạn hợp đồng biểu diễn, các hang lữ hành đến đặt hàng đã giúp cho các anh có đất diễn. Thù lao cũng cần nhưng là phụ, cái chính là diễn viên có dịp thể hiện sức sáng tạo của mình, sống với đam mơ của mình. Bây giờ thì khác rồi, Nghị quyết Trung ương V về giữ gìn và phát huy bản sắc dân tộc, chấn hưng văn hóa đã là chỗ dựa tinh thần cho các anh. Từ nghị quyết đến cuộc sống cần có thời gian, vì vậy các khách sạn du lịch vẫn là đất diễn của các đoàn chỉ khác chăng bây giờ họ đã lấy lại niềm tin và đã luyện tập nhiều chương trình phong phú phục vụ khách, tùy mỗi địa phương, ở mỗi khách sạn có mỗi nét độc đáo riêng. Nếu bạn đến khách sạn Hương Giang – Huế chắc chắn được xem ca máu nhạc cung đình, hoặc đi thuyền dọc Hương Giang để nghe những giọng hò Huế thiết tha, trữ tình; đến Đà Nẵng tại các Khách sạn Faifo, Bamboo, Green… tối đến có chương trình biểu diễn ca múa nhạc dân tộc phục vụ trong lúc khách ăn tối. Các món ăn thuần túy Việt Nam trong một không gian hồi cổ đã đưa du khách châu u đến với nền văn hóa Phương Đông một cách nhẹ nhàng nhất. Ở các khách sạn Furama hàng chiều tại khu tiền sảnh, trong nhà hàng Indochina đều có nhạc công thổi sáo, chơi đàn bầu, đàn t’rưng. m thanh quyến rũ lạ tai của các nhạc cụ dân tộc đã làm cho khách nước ngoài từ ngạc nhiên đến thích thú. Những lần có tiệc Buffet, mặc dù món ăn phục vụ kiểu u nhưng bên ngoài bao giờ cũng bố trí một chiếc xích lô, một người phụ nữ gánh hàng; một khung cửi dệt thủ công, còn bên trong là những ngọn nến lung linh. Trong không gian ấy khách vừa ăn vừa uống vừa xem múa Chăm, nghe các ca khúc trữ tình của các ban nhạc dân tộc Hoa Quỳnh. Còn ở Hội An đêm phố cổ, điệu hòa khoan đối đáp trên sông nước, giữa một đêm trăng sáng lung linh ánh đèn lồng đưa ta về với cội nguồn. Vào phía Nam đến các khách sạn Nha Trang xem biểu diễn múa Chăm của đoàn ca múa Ninh Thuận hoặc đến Rex, Continetal Saigon. Mỗi một khách sạn đều có một chương trình giải trí bằng ca nhạc dân tộc cho du khách. Với khách nước ngoài trước tiên là phải nói sức hút lạ mắt của trang phục, sau đó là âm thanh của các nhạc cụ, của trống, của tiếng cồng Tây Nguyên không những lạ tai mà còn có sức quyến rũ mê hồn. Chính nét độc đáo riêng đó đã góp phần làm cho các giai điệu Việt Nam ngưng đọng lâu hơn trong lòng du khách. Còn đối với chúng ta thì sao? Trong khi đối với giới trẻ đam mê nhạc rốc, pop, những người lớn tuổi lại thích sự lặng lẽ có hồn của lời ca điệu hò được sáng tạo qua bao đời, nghệ thuật đích thực có truyền cảm và quan trọng là nó có tính hướng thiện, giúp người thư giãn, tránh những xô bồ của cuộc sống sôi động trong cơ chế thị trường.
Người trong kiến trúc khách sạn, trang trí nội thất, những khách sạn trở về lối xưa càng có sức hấp dẫn với khách. Nếp xưa trong kiến trúc, nếp xưa trong tràng phục, nếp xưa trong ẩn thực… tất cả điều nhằm phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Những người du lịch có quyền tự hào là một trong những ngành tiên phong đưa Nghị quyết Trung ương V vào cuộc sống.
Dương Thị Thơ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Dự báo du lịch châu Á – Thái Bình Dương năm 2001 – 2004

Trong nửa cuối thập kỷ vừa qua, lượng khách du lịch quốc tế và doanh thu du lịch trên toàn thế giới tăng với tốc độ trung bình hàng năm tương ứng là 3,7% và 2,71%. Điều đó đã hoàn toàn thay đổi cuộc khủng hoảng tài chính và kinh tế châu Á vào năm 1997 với doanh thu dịch vụ quốc tế chỉ tăng 0,3% trong năm 1998. Lượng khách du lịch châu Á – Thái Bình Dương năm 1995 là 166.046 ngàn người, đến năm 1999 lên 185.814 ngàn người.
Xu hướng phát triển của du lịch toàn cầu giữa khu vực này với khu vực kia là khác nhau. Lượng khách tới khu vực PATA giảm đáng kể trong năm 1998 nhưng tăng mạnh trở lại trong năm 1999 với 4,7%. Thị phần doanh thu còn giảm nhiều hơn nữa, từ 39,2% tổng doanh thu du lịch thế giới, năm 1998 chỉ còn 36,4%. Nguyên nhân chính của việc giảm doanh thu là việc mất giá đồng tiền các nước châu Á Trong giai đoạn này. Mặc dù vậy, theo thống kê về lượng khách và doanh thu du lịch trên thế giới thì có đến 10 nước và vùng lãnh thổ châu Á nằm trong danh sách 40 nước đứng đầu về lượng khách đến, đó là: Trung Quốc, Hồng Kông, Thái Lan, Singapore, Malaysia, Australia, Nhật Bản và Macao. Do các điểm du lịch khu vực châu Á – Thái Bình Dương có khoảng cách xa, thời gian khách du lịch lưu trú thường dài hơn, nên hầu hết các điểm du lịch trong khu vực này có doanh thu xếp ở vị trí cao hơn là lượng khách (ví dụ như ở Ấn Độ và Philippines đã lọt vào danh sách 40 nước đứng đầu về doanh thu du lịch).
Trong năm 1990, các điểm du lịch thu hút được nhiều khách nhất là Malaysia, Hồng Kông, Thái Lan và Hawaii do lượng khách du lịch Nhật Bản đến nhiều và chi tiêu ở mức cao. Đến năm 1998, Malaysia, Hồng Kông, Thái Lan, Singapore tiếp tục là những điểm thu hút được nhiều khách du lịch Trung Quốc, Indonesia và Australia. Trung Quốc và Australia nằm trong danh sách các nước có doanh thu du lịch cao nhất trên thế giới năm 1998, chủ yếu là khách Nhật Bản. Các nước có doanh thu lớn tiếp sau là Thái Lan, Hồng Kông, Hàn Quốc, Singapore.
Thời gian lưu trú giữa các điểm du lịch cũng như không đồng đều. Ấn Độ, Australia và Niu Di lân là những nước thu hút được khách du lịch lưu lại lâu nhất, một phần do diện tích lớn và sự đa dạng của điểm du lịch. Australia và Niu Dilan có thị trường khách đến thăm thân lớn nhất, đây cũng là một nguyên nhân để khách lưu lại lâu hơn. Ngoài ra, chi phí sinh hoạt trung bình một ngày ở hai quốc gia này cũng thấp hơn.
Về chi tiêu, khách du lịch Nhật Bản có xu hướng chi tiêu trung bình trong ngày cao nhất, sau đến Ấn Độ và Singapore vì họ có nhu cầu mua sắm rất cao. Mua sắm cũng đóng vai trò quan trọng tăng doanh thu cho Thái Lan và Hồng Kông. Các nước thu hút nhiều khách thăm thân ẽ có mức doanh thu trung bình trong ngày ít hơn vì doanh thu từ dịch vụ lưu trú bị hạn chế.
Về mục đích chuyến đi, khách du lịch kết hợp thương mại đến các điểm du lịch của khu vực này như Pakistan, Nhật Bản, Hồng Kông, Trung Quốc, Đài Loan và Indonesia chiếm khoảng trên 25% tổng lượng khách. Lượng khách du lịch kết hợp thương mại tới Australia, Niu Dilan, Malaysia và Thái Lan chiếm chưa đến 10%.
Nhìn chung, khách sạn là loại hình lưu trú chính của khách du lịch quốc tế. Khách thăm thân có chiều hướng lưu trú tại nhà dân, còn khách đi cả gia đình thì thích sử dụng dịch vụ lưu trú cho thuê lưu động và cắm trại… Đa số các điểm hiện nay đang thừa cơ sở lưu trú do việc suy giảm lượng khách vì bị ảnh hưởng từ cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính trong năm 1997 – 1998. Kết quả là bộ phận khách sạn chỉ thu được tỷ lệ sử dụng phòng thấp và lợi nhuận ít ỏi. Theo thống kê của Athur Anderson Hotel Industry Benchmark thì chỉ có hai trong số 15 thủ đô ở châu Á có tỷ lệ sử dụng phòng từ 80 – 90%.
Theo các nhà phân tích dự báo, trong những năm tới 2001 – 2005 lượng khách du lịch quốc tế ở một số điểm du lịch châu Á – Thái Bình Dương tăng mạnh và bền vững trong thời gian vài năm tới. Tổng lượng khách du lịch đến các nước Nam Á sẽ tăng trung bình 6,6% năm 2001 và 5,5% năm 2004 (trong đó Việt Nam là 7,8% năm 2001 và 7,0% năm 2004). Các nước Đông Bắc Á 9,8% năm 2001 và 8,0% năm 2004; Các nước châu Đại Dương đạt 7,9% và năm 2001 và 6,7% năm 2004. Mặc dù Đông Nam Á được dự báo sẽ có mức tăng trưởng doanh thu thấp hơn mức trung bình so với các khu vực khác của châu Á – Thái Bình Dương trong tương lai gần, nhưng khu vực này vẫn sẽ có tốc độ tăng tổng doanh thu trên 8% năm từ nay đến năm 2004.
Quốc Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – Năm 14(179)2000